Thứ Hai, 30 tháng 9, 2013

Tương tư ….

Vốn sinh ra Trăng rất tròn
Cớ sao thổn thức mỏi mòn phân vân?
Mỗi tháng chỉ có một lần
Tránh sao khỏi khuyết một phần hỡi Trăng?
Nửa khuyết lặng lẽ âm thầm
Nửa sáng sáng mãi trong ngần trao nhau
Há chi Trăng phải lệ sầu
Sương buông ướt lá cho đau nhân tình
 
Trúc xinh trúc đứng một mình
Gió không lay sao biết trúc xinh bao giờ
Thi nhân say đến thẫn thờ
Ngắm vầng Trăng khuyết làm thơ dâng đời

Thả hồn theo gió chơi vơi
Gặp nguời cung Quảng bên trời tương tư...
Trải lòng đâu dám giá như.....
Câu thơ một nửa ghép vừa câu thơ...?

Ai hay giây phút dại khờ
Trót yêu nửa ánh trăng mờ trời cao
Âm thầm đếm những vì sao
Ngân hà một dải ngôi nào lặng im?
 
Túi thơ bầu rượu... đi tìm...
Nửa vầng trăng khuyết bên thềm hôm nao...
Thoảng nghe câu hát ngọt ngào
Lang thang theo gió bước vào cõi mơ....

Cho tôi được đợi được chờ
Tương tư cùng ánh trăng mờ mỗi đêm
Cho tôi sương ướt môi mềm
Cõi lòng khẽ chạm nỗi niềm cùng trăng....