Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

HOÀI NIỆM...

Bóng câu thoắt cái chiều tà
Mây giăng lối cũ khiến ta nhớ nàng
Sông Bằng sông Hiến bè ngang
Môi mềm hương đọng xốn sang một thời
Nước nào nước chẳng về xuôi
Bập bềnh chiếc lá cuối trời phiêu du…
( Chiều chợt nhớ câu thơ của đông đội năm nào, thấm thoắt đã gần 40 năm…) Mời bạ lặng nghe dòng nhạc Trịnh- Khánh Ly ca và thưởng thức ly cape ngào ngạt…
14/11/2017


HGiang


Nhạc Trịnh---->

Thứ Tư, 23 tháng 8, 2017

Người đợi...

“Có sông thì có bến
Có kẻ đợi người chờ”
Người đi … Không trở lại
Người đợi …. Nay về đâu..?

Chỉ có con sông sâu….
Mới hiểu lòng người đợi
Chiến trường xa vời vợi
Đường hành quân miên man…

 Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời, nước và thiên nhiên
Người đợi…Suốt thời gian
Mong từng …Cánh thư đến
Buồn rơi lòng nghèn nghẹn
Khóc thầm trong đêm thâu…!!!

Đường hành quân về đâu ?
Băng qua suối qua cầu
Nơi bom rơi đạn nổ
Vẫn nhớ dòng sông sâu…!!!

Rồi một mùa xuân đến
Năm 75 vẹn tròn
Giang  sơn về một mối
Gói trọn niềm sắt son…

 Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng và ngoài trời
…Triền đê một người lính
Thẫn thờ bến sông xưa
Người đợi.. không đợi nữa
Sang sông…Chiều gió mưa…!!!

Bến xưa vẫn còn đây
Biết bao nhiêu  kỷ niệm
Tháng năm… Đã đong đầy
Chiếc nạng gỗ trên tay
Rưng rưng đôi dòng lệ
Tím chiều…. Hoa cỏ may….
Hương Giang

23/8/2017

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

GỌI CHỒNG...HƠN 40 NĂM VẪN GỌI.!!!

Gọi chồng !!!
Top of Form
Bottom of Form
Nén hương thơm thấu cửu trùng
Chắp tay khấn gọi tên chồng, mình ơi!
Khôn thiêng góc biển chân trời
Về nhà cùng mẹ con tôi đi mình!
Bốn mươi năm hết chiến tranh
Sao mình vẫn phải hành quân chưa về?
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, ngoài trời
Mỗi chiều nắng tím ven đê
Thẫn thờ vẫn ngóng mình về, mình ơi!
Mình lên đường tuổi đôi mươi
Hình xưa ánh mắt nụ cười còn đây
Bây giờ theo gió theo mây
Phiêu du, mình nhớ lối này về không?
Bốn mươi năm vẫn ngóng trông
Mẹ con tôi vẫn âm thầm chắp tay
Chập chờn giữa khói sương bay
Chân hương phủ bát nhang đầy tháng năm.
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và trong nhà
Ảnh minh họa
Trước bằng “ Tổ Quốc ghi công”
Mâm cơm đạm bạc, tấm lòng sắt son
Ngần ấy năm vẫn vẹn tròn
Con tim nay đã thành hòn Vọng Phu.
Ngàn lời gửi cõi hư vô
Về đây tôi vẫn đợi chờ mình ơi!
 Tháng 7/2015
Trịnh Quang Minh (Hương Lâm- Hiệp Hòa Bắc Giang) ĐT: 0912239248
Lời bình:
Trịnh Quang Minh (Hương Lâm-Hiệp Hòa) có nhiều bài thơ hay, nhưng bài thơ “Gọi chồng” được bạn đọc nhận định là một bài thơ hay ấn tượng, rất đời…Bài thơ mộc mạc dản dị không dùng nhiều cú pháp để nêu sự việc mà là sự chân thành kính trọng, thương yêu của người vợ chờ chồng, gọi chồng trong ngày giỗ của Liệt sĩ.
Gọi chồng hiển hiện như một bức tranh tả thực, ngày giỗ của Liệt sĩ đã anh dũng hy sinh cho đất nước trường tồn.
Nén hương thơm thấu cửu trùng
Chắp tay khấn gọi tên chồng, mình ơi!
Khôn thiêng góc biển chân trời
Về nhà cùng mẹ con tôi đi mình!
Ở tuổi bên kia dốc của cuộc đời, mái tóc đã pha sương pha nắng lặn trong gương mặt chịu đựng khô cằn, đôi tay chai sạn bởi lao động ở một vùng quê ven sông Cầu lam lũ; Chị- Người vợ của Liệt sĩ vẫn nức nở run run thắp nén tâm hương thầm “ Gọi chồng” chị gọi ..Mình ơi...?
Nén hương thơm thấu cửu trùng
Chắp tay khấn gọi tên chồng- Mình ơi…
Chị không gọi tên anh cụ thể mà chỉ gọi “Mình ơi”  nó ấm áp bình dị thiết tha, có lẽ chỉ từ "trái tim đến trái tim" mới cảm nhận được điều thiêng liêng đậm chất nhân văn này.
Khôn thiêng góc biển chân trời
Về nhà cùng mẹ con tôi đi mình
Đọc đến đây ta thấy người thứ ba xuất hiện “ Mẹ con tôi” ; Liệt sĩ đã có một đứa con trước lúc lên đường; Dòng máu của anh, đứa con gái của anh đã chứng kiến “ Chị” mẹ cháu ở vậy quyết không tái giá…Vậy là chị đã một mình nuôi con, chăm sóc bố mẹ chồng và đứng vậy ôm kỷ niệm của một thời xuân sắc đã qua.
Thể thơ lục bát nhẹ nhàng như một dòng chảy, nâng niu lắng đọng tháng năm như những hạt phù sa; trân trọng tâm linh, là người đa cảm không khỏi rơm rớm nước mắt khi nghe câu “ Về nhà cùng mẹ con tôi.. Đi mình” Thật ấm áp chân tình như khi Liệt sĩ còn sống “ Về nhà cùng mẹ con tôi…Đi mình” Chị gọi, chị thiết tha năn nỉ, em vẫn đợi vẫn chờ anh về đi. Hình như trong tâm tưởng của chị anh vừa đi đâu đó, chứ không phải đã bao năm biền biệt, mới như hôm qua đây thôi rất gần, rất thực rất hiện hữu.
Bốn mươi năm hết chiến tranh
Sao mình vẫn phải hành quân chưa về…?
Từ trong sâu thẳm trái tim mình chị nghĩ anh vẫn chưa mất, anh chưa hy sinh còn lạc ở đâu đó, vì trong làng, ngoài xã thi thoảng vẫn có người chiến sĩ trở về mặc dù đã có tin hy sinh, chị vẫn nghĩ chồng mình là một trong số đó.
Nhà thơ hé mở thêm: Bốn mươi năm- quả thật, một thời gian không ngắn chút nào. Bốn mươi năm hết chiến tranh ( được tính từ chiến thắng lịch sử mùa xuân năm 1975 và hôm nay 2015); Chị muốn anh “về” bằng con người thực; Sao mình vẫn phải hành quân chưa về? Một câu hỏi tu từ, chị tự hỏi và tự trả lời, chị vẫn đợi anh mà, chị vẫn đợi như lời thề “Hoa cỏ may” năm nào. Tay cầm nén hương với dòng lệ đã cạn khô bới năm tháng chị lại nhớ cái thời con gái: Ôm con đứng đợi bên dòng sông quê khi bóng chiều dần cạn..
Mỗi chiều nắng tím ven ven đê
Thẫn thờ  vẫn ngóng mình về mình ơi…
Ngày anh ra đi tuổi còn rất trẻ, cả một thế hệ lên đường tất cả cho tiền tuyến; như một nhà thơ nào đó đã viết “ Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước mà lòng phơi phới dậy tương lai”...
Mình lên đường tuổi đôi mươi
Hình xưa ánh mắt nụ cười còn đây
Bây giờ theo gió theo mây
Phiêu du mình nhớ lối này về không?
Ảnh của anh còn đây, trẻ trung vầng trán rộng nụ cười sáng trong…Có lẽ thế hệ thứ ba,thứ tư cháu của bà sẽ vô tư hỏi “ Bà ơi sao ông con trẻ thế?” Mà bà hiện hữu của nó lại già đi? Bạn hiểu, tôi hiểu nhưng cháu bé vô tư kia có hiểu không? Đó là chiến tranh, cuộc chiến vệ Quốc anh hùng của dân tộc Việt Nam anh hùng.
Hình xưa…Ánh mắt nụ cười; Anh đã không còn, anh đã theo gió, theo mây, nhưng chị vẫn nhắc: Phiêu du mình nhớ lối này về không?Ấm áp quá chân tình quá; Về đi anh về với mái tranh quê với triền sông bến nước với mẹ già ngóng đợi với vợ con trông chờ…
Bốn mươi năm vẫn ngóng trông
Mẹ con tôi vẫn âm thầm chắp tay
Thật cảm động ngày giỗ, ngày một, hôm rằm và bao ngày khác nữa hỡi anh người lính đã ngã xuống giữa chốn sa trường máu lửa.
Chập chờn trong khói hương bay
Chân hương phủ bát nhang đầy tháng năm
Vâng, hương khói như sương giăng, thực hư ảo ảnh, anh về, có thể anh không về? Nhưng minh chứng cho lòng chị là: Chân hương phủ bát nhang đầy tháng năm..
Trước bằng Tổ Quốc ghi công
Mâm cơm đạm bạc tấm lòng sắt son
Bia đá, Tổ Quốc ghi tạc công lao của các chị các anh, nhân dân không bao giờ quên sương máu của các anh các chị đã ngã xuống cho Tổ quốc này  xanh tươi.
Ngày ấy năm vẫn vẹn tròn
Con tim nay đã thành hòn Vọng Phu
Phương pháp so sánh, hòn Vọng Phu như hình chị ôm con chờ chồng giữa đời thực đã 40 năm và lâu hơn thế; Vọng phu= chờ chồng…Người thiếu phụ hóa đá Vọng phu; Chị hóa đá trong tấm lòng son sắt thủy chung.
Ngàn lời …Gửi cõi hư vô
Về đây tôi vẫn đợi chờ mình ơi..!!!
Xuyên xuốt bài thơ là chữ gọi,  chữ đợi, chữ chờ…Chị sẽ còn đợi còn chờ bao mùa cây thay lá nữa? không ai biết được; Nhưng có một điều hiện hữu đó là chị đã gọi chồng, gọi suốt 40 năm qua, dẫu chưa một lần được anh đáp lại chị vẫn gọi, gọi bằng cả tấm lòng chung thủy thương yêu vẹn tròn năm tháng, vì hình ảnh của anh luôn trong trái tim chị và luôn mãi là vậy, tới khi chị từ giã cõi đời.
Thơ Trịnh Quang Minh là vậy: Rất đời, rất dung dị giữa chốn nhân gian
Tháng bẩy đã về, ngày thương binh Liệt sĩ 27/7: Chúng ta cùng cung kính thắp nén tâm nhang cho hương hồn các Liệt sĩ được thanh thản tịnh độ nơi vĩnh hằng; chúng ta hãy làm nhiều việc tốt hơn để tri ân công lao to lớn của các anh các chị và những người có công với nước; cống hiến nhiều hơn nữa cho quê hương ngàn lần tươi đẹp, để sự hy sinh của các anh hùng Liệt sĩ, mãi mãi là vô giá cho hôm qua, hôm nay và mãi mai sau…
*** Tôi đã tìm và gặp trực tiếp nhà thơ Trịnh Quang Minh để tìm hiểu và xin phép đăng lại bài thơ này, bởi rất nhiều bạn đọc Hiephoanet mong muốn; Anh nói rất cảm ơn mọi người vì đây là một bài thơ viết về con người thật. Liệt sĩ là cậu ruột anh Trịnh Quang Minh…Mỗi lần có giỗ hay mồng một hôm rằm anh đều thấy bà mợ thắp hương lầm rầm …Khấn gọi trong rưng rức khói hương và ở tuổi gần đất xa trời…
… Nếu bạn đọc thấy đây là một bài thơ hay, ý nghĩa, một lời bình sâu sắc đã chạm tới trái tim…Bạn hãy chia sẻ bài viết này cho người thân và bạn bè để nhân lên lòng biết ơn đối với các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh cho Tổ quốc hôm nay tươi đẹp, coi như bạn đã gửi một nén tâm hương đối với liệt sĩ trong bài thơ và các anh hùng liệt sĩ khacstrong ngày 27/7/2017 Với ý nghĩa trân trọng " Đời đời nhớ các
anh hùng liệt sĩ "..!!!
Hương Giang
Tựa đề do HGiang đặt lại
Trân trọng mời bạn đọc xem theo đường linhs dưới: Từ Hiephoa.org
http://hiephoa.org/index.php?option=com_content&view=article&id=9550:g-i-ch-ng-hon-40-nam-v-n-g-i&catid=137&Itemid=145

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

LẶNG NGƯỜI TRƯỚC BÀI THƠ CỦA NỮ SINH LỚP 8




Bài thơ "xin đổi kiếp này" của em Nguyễn Bích Ngân lớp 8A1 trường Nguyễn Đình Chiểu Hà Nội- khiến cộng đồng mạng ngạc nhiên bởi sự sâu sắc khi em mới ở tuổi 14. Là người lớn và nhất là những người đang có trách nhiệm suy nghĩ như thế nào..?
HG (ST)


Thứ Hai, 26 tháng 6, 2017

Video: Về miền quê địa linh nhân kiệt...

Trong những ngày tháng 6/2017; HG có dịp trải nghiệm về xứ Thanh; Trân trọng giới thiệu Video  này cùng bạn đọc yêu Hương Giang


Nhấn vào đường Linhs dưới đây:
http://hiephoa.org/index.php?option=com_content&view=article&id=9515:v-tham-x-thanh-mi-n-que-d-a-linh-nhan-ki-t&catid=137&Itemid=145


HG

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

NGƯỜI TA...

Người ta “ Cắt vụn vườn chiều
Đốt thành tro bụi những điều dối gian » thơ Trần Thuận Thảo
Tôi gom những mảnh tro tàn
Rưng rưng mắt lệ xót ngàn năm sau
Vườn chiều có tội gì đâu
Cho tôi ôm chon mối sầu chốn xưa…
Mời bạn đọc câu truyện cách đây 5 năm vào đường linh dưới: 
http://hoacomay75-huonggiang.blogspot.com/2012/05/toi-oan.html

Chiều hè như bao buổi chiều khác…Tôi là người con gái đã có chồng, nhưng mắc tội…. Tôi gặp người ấy, người mà tôi thầm yêu từ thủa con gái, tôi yêu anh lắm lắm chẳng dám nói ra ( con gái sĩ, kiêu mà bạn ơi)…Người ấy lịch thiệp, chân tình, vẫn cái nhìn ngày xưa, thật thà và cháy bỏng ( cũng như tôi, người ấy nhút nhát đã không mạnh dạn  nói những điều dám nói..) nhưng nay…Qua năm tháng bão dông… người ấy đầy bao dung cao thượng, ẩn chứa sự cảm thông chia sẻ sâu sắc, nét văn hoá tinh tế, đầy đặn toát ra từ giọng nói sâu trầm và cái bắt tay ấm áp….Thật sự tôi thấy không còn giới hạn..Như có luồng điện, tôi bỗng chợt buông mình khó cưỡng…nhưng vẫn còn may, tôi đã tỉnh lại vì tôi còn nhớ… tôi  đã có chồng.
Chồng tôi, một người không công ăn việc làm, vũ phu…cờ bạc, rượu chè bê tha…càng tệ hại hơn sau những cuộc đỏ đen… với đám dân anh chị, tôi đâu ngờ cuộc đời tôi lại sang lối rẽ, cái lối rẽ oái ăm phải chung sống đến gượng gạo mặc dù đã có một mặt con…Ngày ấy, ngày ấy…vâng, tôi đã vội vàng, nếu không vậy, thì tôi đâu đến nỗi như bây giờ , phải cân nhắc đắn đo….
Chiều buông…Cái buổi chiều mà tôi phải viết lên những dòng này…hoàng hôn dần tắt, những ánh nắng yếu ớt, mỏng manh còn sót lại trong khu vườn hoang, ánh nắng gợi cảm đến sự cần có nhau của một ngôi nhà bỏ trống mà chủ nhân đã chuyển đi nơi khác; Trời ơi cái không gian bối cảnh này…
Mùi thơm nồng nàn của lá bưởi vườn quê lúc sế chiều,  lá bạch đàn,  lá sả ngào ngạt…khiến tôi đứng như trời chồng bên người ấy…không bóng người qua lại..chỉ có hai chúng tôi và đôi chim Khuyên đang ríu rit truyền cành tìm về tổ ấm trong khu vườn, chúng thật hạnh phúc…Tôi cố rằn lòng để không run lên, tôi cố gìm nén dòng máu nóng đang sung mãn của người (gái một con)  …Tôi biết người ấy cũng cố nén gìm  như tôi, anh là một người có học thức, có địa vị trong xã hội…(đời thật chớ trêu vợ người ấy đã mất sau một con bệnh hiểm nghèo, anh đang phải một mình gà trống nuôi con, anh lại đang cô đơn sau những gì đã mất…) …Cái sức trẻ và đôi bờ vai khoẻ mạnh kia cũng run lên, ánh mắt anh ấy nhìn tôi đăm đắm sâu sa…Nhưng anh vẫn cố gìm lòng…Trời ơi…liệu tôi còn níu kéo và giữ được bao lâu nữa trong khu vườn đầy sả và bạch đàn thơm hương này…hãy giữ buộc tôi lại  …hãy giúp tôi đi hỡi bạn đọc...Tôi phải làm sao đây…lao vào và ôm chặt lấy anh ư..? tỳ áp vào anh cái phần nóng bỏng và nhạy cảm kia ư ?  và trong hơi thở nói với anh rằng… em yêu anh…hãy giảỉ thoát cho em, chúng ta hãy làm lại, hãy giành cho nhau như từ thủa ban đầu?. Hay đứng chôn chân, ngấn lệ, cúi mặt, lặng thầm và nói khe khẽ: Anh ơi số phận đã an bài…ta chôn chặt miền đau…Kỷ niệm  xưa hãy giữ chọn trong nhau…? nếu có thể ( dù chỉ là trong suy nghĩ)  thì tôi xin mắc tội được ôm anh lần cuối, được ngả đầu vào ngực anh… trời ơi…Có thể tôi đã mắc tội đa đoan chăng? Tôi là người vợ không đoan chính thuỷ chung? dẫu chưa bao giờ tôi làm thế, tôi thề… chưa một lần tôi làm thế… người đời..???
Khi tôi viết những dòng này, sau lưng tôi, trên vai tôi… Còn hằn sâu những vết thâm tím của trận đòn vô cớ, bởi chồng tôi lại thua bạc…Liệu anh..người ấy ( chiều nay) có xoa dịu được nối đau thể xác và nỗi đau trong tim đang rỉ máu của tôi không…? mặc dù tôi đã gắng gượng thuyết phục chồng tôi, kể cả van xin nhưng vẫn chứng nào tật ấy, số phận tôi nghiệt ngã…tôi phải trả giá…Tôi có lỗi lầm gì chăng?
          Hãy cho tôi một lời khuyên đi, tôi cầu xin hỡi bạn….? tôi mong muốn được sẻ chia…!!!..Tôi có tội… tôi có tội…Đúng rồi tôi có tội; Tội đa đoan… Gái đã có chồng ???
                                                           

 Hương Giang

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

Yên bình...

Yên bình đá cảnh chiều quê
Thong dong vui với bộn bề ..Thong dong...



Nhẹ tênh một cõi hư không
túi thơ bầu rượu cho lòng thênh thênh..


HGiang
Mời bạn nghe ca khúc: Ca dao em và tôi..Quang Linh



Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

Nén hương lòng thắp cho em...

Cô đơn bên tách cà phê
Đắng rơi từng giọt tái tê cung sầu
Đêm nay em ở nơi đâu?
Lạnh trong nấm đất rầu rầu khói hương

Cung đường oan nghiệt cung đường
Chỉ trong khoảng khắc tai ương nào ngờ
Con thơ còn lắm dại khờ
Dở dang em với giấc mơ chưa thành

Giờ đây nhà cửa vắng tanh
Liêu siêu bóng bạn thiếu hình em tôi...
Đêm tàn còn đọng sương rơi
Bên ly nước đắng khóc người thác oan.....

Một nén tâm hương cho em khi không may tai nạn bất ngờ...Một lời cảnh báo sâu sắc cho những người cầm vô lăng điều khiển những hung thần trên xa lộ...
Em hãy siêu thoát nghe em...!!!
HG






Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

Cô độc cơn bão lẻ loi...!!!...?

Bão sé toạc đêm đen
Quằn quại…
Bão hôn lá, ôm cây
Gió giông…
Chớp giật mưa dầy
Đêm không nói gì
Nén chịu…



…..
Bão miễn cưỡng ra đi
Để lại những cây Xi ngã gục….
Đêm thôi thúc… 
Ngày mai nắng mới
Chỉ còn lại vết thâm tím trên môi...


…..
Bão đã đi rồi
Đời bão vậy thôi
Cơn bão lẻ loi

Dữ dằn…
Cô độc
HG Viết sau cơn bão đêm và Cơn bão trong đời một người xứ lạ..
Mời bạn nghe ca khúc:




Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

Ngủ đi em....

Ngủ đi em..Giấc ngủ ngon lành
Trong mộng mỵ có bóng hình anh
Cầm tay em qua thác gềnh giông bão
Phút giây thôi...Bước qua mạnh bạo...


Những dại khờ trong tim mách bảo
Phận trời xui giây phút chênh chao
Hẹn một ngày như buổi hôm  nào
Nắng bừng lên..Nắng mãi  trên cao..
09/5/2017 viết tặng BV...
Mời bạn nghe ca khúc: Ngủ đi em



Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

Tri kỷ...

Tri kỷ ơi...Một ngày vội vả
Ta gặp nhau hối hả chuyến xe đi
Tay trong tay...Em không nói câu gì
Nhưng anh biết có ngày mình gặp lại...


Đời nghiệt ngã em ơi có phải
Trời không cho gánh nặng đường xa
Thân em tôi trong nắng sớm nhạt nhòa
Mãi in sâu bóng hình người xứ lạ...

Một ngày tháng 4/2017
Viết tặng BV...
HG
Mời bạn nghe ca khúc Mùa thu lá bay....




Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

Đá mãi bên nhau…

Đá mãi bên nhau từ thủa nào?
Đá chồng lên đá hóa núi cao
Đá chẳng ganh đua đời hơn thiệt
Bình dị phong trần… Đá có sao?



Đá cũng thương đau lệ ứa trào
Nắng mưa sấm sét gió thét gào
Vạn thủa rêu phong còn trơ đá
Dâng đời cốt cách… Dáng thanh tao…!

Tay nâng viên đá ngàn năm tuổi
Bỗng thấy tim mình… Ấm biết bao
…….
Mời bạn nghe ca khúc Lệ Đá



06/5/2017
Hương Giang

Thứ Ba, 25 tháng 4, 2017

Chuyến đi để nhớ....

Thân tặng BBT Hiephoa.net và Câu lạc bộ Chung một tấm lòng cùng các thành viên chuyến đi Tuyên Quang...21-22/4/2017

H Giang

Thứ Năm, 20 tháng 4, 2017

Làng tôi...ca sĩ Anh Thơ, Dựng Video Hương Giang

Mời bạn xem tác phẩm đầu tay của Hương Giang qua Video làng tôi...Ca sĩ Anh Thơ
( Sự học là vô bờ- Trân trọng kính tặng thầy Ngô Minh)


Thứ Bảy, 15 tháng 4, 2017

TẠO HÓA...

Tạo hóa ban cho vẻ ngọc ngà
Trần ai một vẻ dáng kiêu sa
Từng centymet dâng gợi cảm
Nâng chén lưu ly...Bật tiếng khà...


HG 16/4/2017

Thứ Bảy, 25 tháng 3, 2017

Nhớ...!

NHỚ...
     Gà tơ một rổ trứng ngon
Cuối tuần ngóng đợi các con về cùng
     Hỡi ai mưa nắng đã từng
Tiếng xe ngoài ngõ..Mẹ mừng...Lại thôi


-Mẹ nó ngồi đó nhìn qua hàng cau đang trổ hoa, bố nó nhả một cụm khói thuốc bay lơ lửng trong nhà buột miệng ...Ừ đã thứ 7 rồi không biết có đứa nào về không bà nhỉ ? Hôm nay trời lạnh bà ạ, đang xuân sao gió lại đổi mùa...Bà khoác thêm cái áo vào đi kẻo ho...

Mẹ nó không nói gì chỉ nhìn rổ trứng gà tươi ngon ý để dành cho chúng nó...Bàn tay chai sạn xếp đi xếp lại từng quả trứng...Chị mái tơ vừa đẻ xong quả trứng nõn nà trong khung cảnh chiều tĩnh mịch, nó vừa vỗ cánh vừa kêu: Khác khác... 







- Có khác chi đâu ... Vẫn vợ chồng tao với chúng mày ngày ngày đó thôi... Gà ơi...!!!
( 25/3/2017 HG: Tản văn một chiều..Mẹ nhớ con)
 Mời bạn nghe ca khúc: 


Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

Một thời để nhớ...Một thời để yêu

Biên Tập và đọc lời bình: Hương Giang
Quay phim: Nhạc sĩ Quang Chỉnh
Kỹ thuật dựng: Quang Linh


Trân trọng cảm ơn bạn đã xem hết phóng sự này...

Thứ Tư, 15 tháng 3, 2017

Tặng em...Người chọn lối này

Kẻ bạc duyên, rứt tình, rũ áo ra đi
Không ngoảnh lại, không một lời lý giải
Em theo đơn một mình chống chải
Ôm con thơ cay giận chất chồng…


Đã từ lâu có cũng như không
Con học về bóng cha vắng bặt
Trời trở gió cơn đau se thắt
Lệ cạn khô, không ướt gối phai màu…

Người ấy đi về đâu.? Phương trời hoan lạc
Mang lời thề em..Giam giữ tuổi xuân em…
Chim dã cánh lìa đàn tan tác
Quyết từ đây? … Một dấu chấm sang trang…!!!

Tôi cầu chúc cho em và cháu luôn  được mạnh khoẻ,  bình an, được vui như bao niềm  vui của những người phụ nữ bình dị giữa đời thường…Tôi tin ở nơi em một ngày mai tươi sáng sẽ đến….

Đừng níu kéo khi duyên bạc đã không còn..
HG

Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

Say Tình...Mai Châu Hòa Bình

Như bạn đọc đã biết sau chuyến công tác của đoàn thiện nguyện do Ban biên tập Hiephoa.net và Câu lạc bộ Chung một tấm lòng huyện Hiệp Hòa tổ chức đi Mai Châu Hòa Bình và Mộc Châu Sơn La qua bài viết của tác giả Trần Thanh với tựa đề: Hành trình yêu thương về miền Tây Bắc ( Mời bạn xem ở đây)
Đoàn có dịp nghỉ lại một đêm tại bản Lác, cảm tác trong đêm nghe các cô gái bản múa hát và uống rượu cần cùng ngắm lửa trại và cái tình của các thầy cô trường Tân Sơn; Đêm  nghe tiếng gió rừng, ánh lửa bập bùng hư ảo cùng bàn tay mềm mại của các cô gái Thái; Men rượu cần đã làm say “Thi sĩ” Say tình…Đã được ra đời trong đêm ấy

Say Tình: Mai Châu –Hòa Bình

Mai Châu rừng núi điệp trùng
Mềm môi rượu vẫn muốn cùng em nghiêng
Điệu xòe nhịp sạp chung chiêng
Bập bùng cháy sáng lửa thiêng giữa trời *1
Vòng tay thắm đượm tình người
Dùng dằng chum rượu hồ vơi lại đầy*2
Tân Sơn hẹn lại có ngày
Rượu tình đã uống chưa say chưa về…
*1: Đốt lửa trại
*2: Chum rượu cần, chưa hết đổ tiếp…
Tân Sơn: Một xã của huyện Mai Châu- Hòa Bình
Hương Giang
Đôi lời cảm nhận qua bài thơ Say Tình của Hương Giang
Tôi được biết Hương Giang qua một số tác phẩm được đăng trên Hiephoa.net; Có thể nói anh là một người đam mê thơ, thích đọc, thích viết và..Thích đi để trải nghiệm. Chuyến công tác này anh đến với Hòa Bình, Sơn La. Một đêm ở Bản Lác Mai Châu, đứa con tinh thần đã được ra đời.
Tôi, bạn đã đến và cũng có thể có người chưa đến nơi phên dậu Tây Bắc của Tổ quốc.
Mai Châu rừng núi điệp trùng
Vâng, Tây Bắc rừng núi điệp trùng và hùng vĩ, Mai Châu-Hòa Bình nằm trong cái chung đó; núi lại núi, dốc đèo lại dốc đèo, những con dốc ngoằn nghèo gấp khúc, những trái núi sừng sững hiên ngang, ưỡn ngực trước nắng mưa, gió rét phong ba- Cho ta cảm giác tin tưởng con người mộc mạc dản dị ở chốn này…
Mềm môi rượu vẫn muốn cùng em nghiêng
Là đàn ông được người con gái Thái mời rượu…Thật khó lòng từ chối, bàn tay trắng chẻo mịn màng, ánh mắt thật thà trong veo như con suối của bản e lệ nhìn vào mắt du khách “ Em mời”…Uống một chén rồi muốn uống nữa…Một tý thôi, tý nữa…
Mềm môi rượu vẫn muốn cùng em nghiêng
Say rượu hay say tình người chỉ có bạn hiểu, tôi hiểu
Điệu xòe nhịp sạp chung chiêng
Bập bùng cháy sáng lửa thiêng giữa trời *1
Mỗi một vùng quê có một nét văn hóa riêng biệt, Bắc Ninh- Bắc Giang có câu ca quan họ, Vùng sông nước miền trong có đờn ca tài tử, Tây Bắc có Xòe quạt, rượu cần…Đã uống là say, cái say chếnh choáng qua tiếng sạp qua đôi bàn chân nhún nhảy qua vòng tay ấm áp dịu dàng xiết chặt...Tình người dâng lên, nóng lên đượm lên qua ngọn lửa trái tim…Thể thơ lục bát nhẹ nhàng nhưng từng câu từng chữ lại cho ta cảm nhận sự lên xuống bập bềnh kể cả sự rung lên của sàn gỗ nhà sàn…
“ Mềm môi”” Nghiêng” tượng hình, ..”Xòe, sạp chung chiêng” tượng thanh , rồi bập bùng theo tiếng trống, tiếng chiêng, theo nhịp lửa, nhịp chân trần…Chính vì vậy nên” Dùng dằng chum rượu hồ vơi lại đầy..Cứ hát, cứ say, cứ nhảy theo nhịp và cung bậc: Sòn sòn sòn đô sòn- Sòn sòn sòn đô rê—Rê rê mí sì rê—Rê rê mí rê đô là…
Và tay trong tay, nóng lên rồi đây nhưng vẫn còn “oai hùng lắm”
Tân Sơn hẹn lại có ngày
Rượu tình đã uống chưa say chưa về…
Thật chữ tình, thật hoàn hảo giữa đất Mai Châu Hòa Bình, mà điểm nhấn là bản Lác yêu thương, luôn quấn quýt níu giữ bước chân người.
“Say tình” đã được ra đời từ rượu và em, từ Xòe, quạt bản Lác và lửa thiêng giữa trời…Mai Châu rừng núi điệp trùng.
Bạch Vân





Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Nhớ thời áo trắng ...

Áo trắng xa xưa đã phai màu
Thủa ngồi chung lớp ngắm nhìn nhau
Đời thoắt bóng câu già mấy chốc
Tóc cước thẫn thờ nghĩ đâu đâu…
Kết quả hình ảnh cho  Hoa phượng vi 
Anh rminh họa

Bút nghiên xếp lại ra chiến trận
Người mất người còn đắng nỗi đau
Thiêng liêng Tổ quốc còn thôi thúc
Giây phút bình yên hóa nhiệm màu…

Lá rụng trời chiều cuối vườn sau
Cô lẻ chú ve hát rầu rầu
Phượng thắm tầng cao trường xây mới
Đồng phục trẻ nô áo trắng phau…

Chiến trang đã không mất người trai trẻ, mà mất em tôi giữa khói lửa mịt mùng; Khi cạn chiều nước mắt bỗng rưng rưng; Đôi vần thơ viết cho người đã khuất…( Mong thế giới này không có chiến tranh- Để mọi người vui sống trong yên bình)

Một ngày nhớ em, nhớ đồng đội hy sinh 
Hương Giang  tháng 2/2017









Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

Chào xuân Đinh Dậu 2017

























Phố phường rực rỡ dưới nắng vàng
Trẻ già trai gái đón xuân sang
Người đông như hội về vui tết
Cờ hoa phơi phới khắp thôn làng…



Vỗ cánh gà vàng tiếng gáy vang
Đường trên xóm dưới rộng thênh thang
Đồng lòng trên dưới cùng gắng sức
Quê hương từng bước đã sang trang…


















04/giêng/2017
Hương Giang
Mời bạn nghe liên ca khúc xuân xuân đã về...

Xem phóng sự ảnh của Hương Giang tại đây

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Tờ lich cuối năm...

Gỡ tờ lịch nhìn lá vàng rơi trước ngõ
Từng mùa thu theo gió gọi đi xa
Gom kỷ niệm thủa tuổi ngọc ngà
Mưa se sắt bóng chiều dần cạn…

Câu thơ nghiêng rượu đầy cùng bạn
Lựa tứ vần tim nốt xuân sang
Áo em mỏng tha thướt nhẹ nhàng
Bàn tay ấm đặt trong bàn tay ấm…
HG 01/01/2017