Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Nhớ thời áo trắng ...

Áo trắng xa xưa đã phai màu
Thủa ngồi chung lớp ngắm nhìn nhau
Đời thoắt bóng câu già mấy chốc
Tóc cước thẫn thờ nghĩ đâu đâu…
Kết quả hình ảnh cho  Hoa phượng vi 
Anh rminh họa

Bút nghiên xếp lại ra chiến trận
Người mất người còn đắng nỗi đau
Thiêng liêng Tổ quốc còn thôi thúc
Giây phút bình yên hóa nhiệm màu…

Lá rụng trời chiều cuối vườn sau
Cô lẻ chú ve hát rầu rầu
Phượng thắm tầng cao trường xây mới
Đồng phục trẻ nô áo trắng phau…

Chiến trang đã không mất người trai trẻ, mà mất em tôi giữa khói lửa mịt mùng; Khi cạn chiều nước mắt bỗng rưng rưng; Đôi vần thơ viết cho người đã khuất…( Mong thế giới này không có chiến tranh- Để mọi người vui sống trong yên bình)

Một ngày nhớ em, nhớ đồng đội hy sinh 
Hương Giang  tháng 2/2017









Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

Chào xuân Đinh Dậu 2017

























Phố phường rực rỡ dưới nắng vàng
Trẻ già trai gái đón xuân sang
Người đông như hội về vui tết
Cờ hoa phơi phới khắp thôn làng…



Vỗ cánh gà vàng tiếng gáy vang
Đường trên xóm dưới rộng thênh thang
Đồng lòng trên dưới cùng gắng sức
Quê hương từng bước đã sang trang…


















04/giêng/2017
Hương Giang
Mời bạn nghe liên ca khúc xuân xuân đã về...

Xem phóng sự ảnh của Hương Giang tại đây

Chủ Nhật, 1 tháng 1, 2017

Tờ lich cuối năm...

Gỡ tờ lịch nhìn lá vàng rơi trước ngõ
Từng mùa thu theo gió gọi đi xa
Gom kỷ niệm thủa tuổi ngọc ngà
Mưa se sắt bóng chiều dần cạn…

Câu thơ nghiêng rượu đầy cùng bạn
Lựa tứ vần tim nốt xuân sang
Áo em mỏng tha thướt nhẹ nhàng
Bàn tay ấm đặt trong bàn tay ấm…
HG 01/01/2017






Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

Gái đã có chồng...Tội đa đoan.

Chiều cuối thu như bao buổi chiều khác…Tôi là người con gái đã có chồng, nhưng mắc tội…. Tôi gặp người ấy, người mà tôi thầm yêu từ thủa con gái, tôi yêu anh lắm lắm chẳng dám nói ra ( con gái sĩ, kiêu mà bạn ơi)…Người ấy lịch thiệp, chân tình, vẫn cái nhìn ngày xưa, thật thà và cháy bỏng ( cũng như tôi, người ấy nhút nhát đã không mạnh dạn  nói những điều dám nói..) nhưng nay…Qua năm tháng bão dông… người ấy đầy bao dung cao thượng, ẩn chứa sự cảm thông chia sẻ sâu sắc, nét văn hoá tinh tế, đầy đặn toát ra từ giọng nói sâu trầm và cái bắt tay ấm áp….Thật sự tôi thấy không còn giới hạn..Như có luồng điện, tôi bỗng chợt buông mình khó cưỡng…nhưng vẫn còn may, tôi đã tỉnh lại vì tôi còn nhớ… tôi  đã có chồng.
Chồng tôi, một người không công ăn việc làm, vũ phu…cờ bạc, rượu chè bê tha…càng tệ hại hơn sau những cuộc đỏ đen… với đám dân anh chị, tôi đâu ngờ cuộc đời tôi lại sang lối rẽ, cái lối rẽ oái ăm phải chung sống đến gượng gạo mặc dù đã có một mặt con…Ngày ấy, ngày ấy…vâng, tôi đã vội vàng, nếu không vậy, thì tôi đâu đến nỗi như bây giờ , phải cân nhắc đắn đo….
Chiều buông…Cái buổi chiều mà tôi phải viết lên những dòng này…hoàng hôn dần tắt, những ánh nắng yếu ớt, mỏng manh còn sót lại trong khu vườn hoang, ánh nắng gợi cảm đến sự cần có nhau của một ngôi nhà bỏ trống mà chủ nhân đã chuyển đi nơi khác; Trời ơi cái không gian bối cảnh này…

Mùi thơm nồng nàn của lá bưởi vườn quê lúc sế chiều,  lá bạch đàn,  lá sả ngào ngạt…khiến tôi đứng như trời chồng bên người ấy…không bóng người qua lại..chỉ có hai chúng tôi và đôi chim Khuyên đang ríu rit truyền cành tìm về tổ ấm trong khu vườn, chúng thật hạnh phúc…Tôi cố rằn lòng để không run lên, tôi cố gìm nén dòng máu nóng đang sung mãn của người (gái một con)  …Tôi biết người ấy cũng cố nén gìm  như tôi, anh là một người có học thức, có địa vị trong xã hội…(đời thật chớ trêu vợ người ấy đã mất sau một con bệnh hiểm nghèo, anh đang phải một mình gà trống nuôi con, anh lại đang cô đơn sau những gì đã mất…) …Cái sức trẻ và đôi bờ vai khoẻ mạnh kia cũng run lên, ánh mắt anh ấy nhìn tôi đăm đắm sâu sa…Nhưng anh vẫn cố gìm lòng…Trời ơi…liệu tôi còn níu kéo và giữ được bao lâu nữa trong khu vườn đầy sả và bạch đàn thơm hương này…hãy giữ buộc tôi lại  …hãy giúp tôi đi hỡi bạn đọc...Tôi phải làm sao đây…lao vào và ôm chặt lấy anh ư..? tỳ áp vào anh cái phần nóng bỏng và nhạy cảm kia ư ?  và trong hơi thở nói với anh rằng… em yêu anh…hãy giảỉ thoát cho em, chúng ta hãy làm lại, hãy giành cho nhau như từ thủa ban đầu?. Hay đứng chôn chân, ngấn lệ, cúi mặt, lặng thầm và nói khe khẽ: Anh ơi số phận đã an bài…ta chôn chặt miền đau…Kỷ niệm  xưa hãy giữ chọn trong nhau…? nếu có thể ( dù chỉ là trong suy nghĩ)  thì tôi xin mắc tội được ôm anh lần cuối, được ngả đầu vào ngực anh… trời ơi…Có thể tôi đã mắc tội đa đoan chăng? Tôi là người vợ không đoan chính thuỷ chung? dẫu chưa bao giờ tôi làm thế, tôi thề… chưa một lần tôi làm thế… người đời..???


Ảnh minh họa

Khi tôi viết những dòng này, sau lưng tôi, trên vai tôi… Còn hằn sâu những vết thâm tím của trận đòn vô cớ, bởi chồng tôi lại thua bạc…Liệu anh..người ấy ( chiều nay) có xoa dịu được nối đau thể xác và nỗi đau trong tim đang rỉ máu của tôi không…? mặc dù tôi đã gắng gượng thuyết phục chồng tôi, kể cả van xin nhưng vẫn chứng nào tật ấy, số phận tôi nghiệt ngã…tôi phải trả giá…Tôi có lỗi lầm gì chăng?
          Hãy cho tôi một lời khuyên đi, tôi cầu xin hỡi bạn….? tôi mong muốn được sẻ chia…!!!..Tôi có tội… tôi có tội…Đúng rồi tôi có tội; Tội đa đoan… Gái đã có chồng ???

Mời bạn nghe ca khúc : Nhật ký đời tôi....
                                                    

 Hương Giang

Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2016

Uống cạn đêm thâu cùng người viễn xứ...

Uống cạn đêm thâu
Thổn thức cùng
Đầy vơi ánh nguyệt mối tình chung
Quỳnh hoa hé nở
Rưng rưng lệ...
Xa ngái đêm tàn ..Em biết không...?


Chén ngọc sương sa
Thẫm má hồng
Tựa thân bồ liễu đứng ngóng trông
Gần đấy mà xa
Ngàn ngàn dặm
Giật mình tan mộng ...Đã hừng đông!!!
Mời bạn nghe ca khúc: Cô đơn..ca sĩ Y Phương






Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

Bến mộng chiều thu....

Hạ ngoảnh mặt đưa oi nồng về ấp ủ
Thu chạnh buồn sao xác lá rơi nghiêng
Con đường xưa bao kỷ niệm chung riêng
Ngày hai đứa nụ hôn nồng khát cháy

Tự ngàn xưa con đường tình vẫn vậy
Yêu nhau chưa chắc lấy được nhau ?
Bởi danh gia địa vị sang giầu
Anh áo rách nỗi đau nén vào trong dạ

Nay cạn chiều thu về đang hối hả
Vô tình em người con gái ngày xưa…
Tóc xanh  mờ sương phủ nắng mưa
Tay vịn hàng cây lần tìm trong lối nhỏ
 Kết quả hình ảnh cho con đương lá thu bay
Rưng rưng một chiều ai hay duyên nợ
Chiếc ô tròn lấp kín thời gian
Thu vẫn vô tình, gọi gió mơn man
Thu hát ngày xưa …Có đôi bướm trắng..

Thẫn thờ tôi bước đi trong im lặng
Nhìn hàng cây nghèn nghẹn lá thu bay…
Em của tôi ơi, trọn một đời này
Cho tôi mang theo con đường về bến mộng
 21/9/2016
HGiang
Mời bạn nghe ca khúc mùa thu lá bay..





Chủ Nhật, 4 tháng 9, 2016

Em trở mùa thu...

Em trở mùa thu… Về căn nhà nhỏ
Nhớ ban đầu khao khát yêu thương
Hai trái tim chung vách chung tường
Chùm khế ngọt lựa tay người hái…

Chữ yêu thương mang theo bao khờ dại
Rất chân thành tha thiết khôn nguôi
Hai trái tim thôi cũng đủ lắm rồi
Đâu dám mơ nhà cao cửa rộng…?

Một mái nhà tranh bình yên cuộc sống
Đói no chung, cùng gắng sức chống chèo
Những thiên thần lần lượt hò reo…
Bát canh cua thơm hương mùi hoa lý

Nhắc chuyện xưa với bao điều ý vị
Bao năm qua còn nguyên suy nghĩ
Tóc phai màu, tay vẫn nắm chặt trong tay
Trời không phụ lòng, dù mưa nắng đổi thay


Từ tầng cao… Thu về em có hay
Chiếc lá vàng hoen bay về chốn cũ
Đời chật hẹp biết bao nhiêu cho đủ
Em cùng tôi… Ôn lại cả  mùa thu…

Tóc xanh xưa đã phai màu
Trải bao mưa nắng dãi dầu …
Tóc sương
Bây giờ vẫn trọn chữ thương
Tóc em ngày ấy…Đã vương khói chiều.


HG
Mời bạn nghe ca khúc : Mùa thu kỷ niệm