Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

NGƯỜI TA...

Người ta “ Cắt vụn vườn chiều
Đốt thành tro bụi những điều dối gian » thơ Trần Thuận Thảo
Tôi gom những mảnh tro tàn
Rưng rưng mắt lệ xót ngàn năm sau
Vườn chiều có tội gì đâu
Cho tôi ôm chon mối sầu chốn xưa…
Mời bạn đọc câu truyện cách đây 5 năm vào đường linh dưới: 
http://hoacomay75-huonggiang.blogspot.com/2012/05/toi-oan.html

Chiều hè như bao buổi chiều khác…Tôi là người con gái đã có chồng, nhưng mắc tội…. Tôi gặp người ấy, người mà tôi thầm yêu từ thủa con gái, tôi yêu anh lắm lắm chẳng dám nói ra ( con gái sĩ, kiêu mà bạn ơi)…Người ấy lịch thiệp, chân tình, vẫn cái nhìn ngày xưa, thật thà và cháy bỏng ( cũng như tôi, người ấy nhút nhát đã không mạnh dạn  nói những điều dám nói..) nhưng nay…Qua năm tháng bão dông… người ấy đầy bao dung cao thượng, ẩn chứa sự cảm thông chia sẻ sâu sắc, nét văn hoá tinh tế, đầy đặn toát ra từ giọng nói sâu trầm và cái bắt tay ấm áp….Thật sự tôi thấy không còn giới hạn..Như có luồng điện, tôi bỗng chợt buông mình khó cưỡng…nhưng vẫn còn may, tôi đã tỉnh lại vì tôi còn nhớ… tôi  đã có chồng.
Chồng tôi, một người không công ăn việc làm, vũ phu…cờ bạc, rượu chè bê tha…càng tệ hại hơn sau những cuộc đỏ đen… với đám dân anh chị, tôi đâu ngờ cuộc đời tôi lại sang lối rẽ, cái lối rẽ oái ăm phải chung sống đến gượng gạo mặc dù đã có một mặt con…Ngày ấy, ngày ấy…vâng, tôi đã vội vàng, nếu không vậy, thì tôi đâu đến nỗi như bây giờ , phải cân nhắc đắn đo….
Chiều buông…Cái buổi chiều mà tôi phải viết lên những dòng này…hoàng hôn dần tắt, những ánh nắng yếu ớt, mỏng manh còn sót lại trong khu vườn hoang, ánh nắng gợi cảm đến sự cần có nhau của một ngôi nhà bỏ trống mà chủ nhân đã chuyển đi nơi khác; Trời ơi cái không gian bối cảnh này…
Mùi thơm nồng nàn của lá bưởi vườn quê lúc sế chiều,  lá bạch đàn,  lá sả ngào ngạt…khiến tôi đứng như trời chồng bên người ấy…không bóng người qua lại..chỉ có hai chúng tôi và đôi chim Khuyên đang ríu rit truyền cành tìm về tổ ấm trong khu vườn, chúng thật hạnh phúc…Tôi cố rằn lòng để không run lên, tôi cố gìm nén dòng máu nóng đang sung mãn của người (gái một con)  …Tôi biết người ấy cũng cố nén gìm  như tôi, anh là một người có học thức, có địa vị trong xã hội…(đời thật chớ trêu vợ người ấy đã mất sau một con bệnh hiểm nghèo, anh đang phải một mình gà trống nuôi con, anh lại đang cô đơn sau những gì đã mất…) …Cái sức trẻ và đôi bờ vai khoẻ mạnh kia cũng run lên, ánh mắt anh ấy nhìn tôi đăm đắm sâu sa…Nhưng anh vẫn cố gìm lòng…Trời ơi…liệu tôi còn níu kéo và giữ được bao lâu nữa trong khu vườn đầy sả và bạch đàn thơm hương này…hãy giữ buộc tôi lại  …hãy giúp tôi đi hỡi bạn đọc...Tôi phải làm sao đây…lao vào và ôm chặt lấy anh ư..? tỳ áp vào anh cái phần nóng bỏng và nhạy cảm kia ư ?  và trong hơi thở nói với anh rằng… em yêu anh…hãy giảỉ thoát cho em, chúng ta hãy làm lại, hãy giành cho nhau như từ thủa ban đầu?. Hay đứng chôn chân, ngấn lệ, cúi mặt, lặng thầm và nói khe khẽ: Anh ơi số phận đã an bài…ta chôn chặt miền đau…Kỷ niệm  xưa hãy giữ chọn trong nhau…? nếu có thể ( dù chỉ là trong suy nghĩ)  thì tôi xin mắc tội được ôm anh lần cuối, được ngả đầu vào ngực anh… trời ơi…Có thể tôi đã mắc tội đa đoan chăng? Tôi là người vợ không đoan chính thuỷ chung? dẫu chưa bao giờ tôi làm thế, tôi thề… chưa một lần tôi làm thế… người đời..???
Khi tôi viết những dòng này, sau lưng tôi, trên vai tôi… Còn hằn sâu những vết thâm tím của trận đòn vô cớ, bởi chồng tôi lại thua bạc…Liệu anh..người ấy ( chiều nay) có xoa dịu được nối đau thể xác và nỗi đau trong tim đang rỉ máu của tôi không…? mặc dù tôi đã gắng gượng thuyết phục chồng tôi, kể cả van xin nhưng vẫn chứng nào tật ấy, số phận tôi nghiệt ngã…tôi phải trả giá…Tôi có lỗi lầm gì chăng?
          Hãy cho tôi một lời khuyên đi, tôi cầu xin hỡi bạn….? tôi mong muốn được sẻ chia…!!!..Tôi có tội… tôi có tội…Đúng rồi tôi có tội; Tội đa đoan… Gái đã có chồng ???
                                                           

 Hương Giang

Thứ Sáu, 26 tháng 5, 2017

Yên bình...

Yên bình đá cảnh chiều quê
Thong dong vui với bộn bề ..Thong dong...



Nhẹ tênh một cõi hư không
túi thơ bầu rượu cho lòng thênh thênh..


HGiang
Mời bạn nghe ca khúc: Ca dao em và tôi..Quang Linh



Thứ Ba, 16 tháng 5, 2017

Nén hương lòng thắp cho em...

Cô đơn bên tách cà phê
Đắng rơi từng giọt tái tê cung sầu
Đêm nay em ở nơi đâu?
Lạnh trong nấm đất rầu rầu khói hương

Cung đường oan nghiệt cung đường
Chỉ trong khoảng khắc tai ương nào ngờ
Con thơ còn lắm dại khờ
Dở dang em với giấc mơ chưa thành

Giờ đây nhà cửa vắng tanh
Liêu siêu bóng bạn thiếu hình em tôi...
Đêm tàn còn đọng sương rơi
Bên ly nước đắng khóc người thác oan.....

Một nén tâm hương cho em khi không may tai nạn bất ngờ...Một lời cảnh báo sâu sắc cho những người cầm vô lăng điều khiển những hung thần trên xa lộ...
Em hãy siêu thoát nghe em...!!!
HG






Thứ Sáu, 12 tháng 5, 2017

Cô độc cơn bão lẻ loi...!!!...?

Bão sé toạc đêm đen
Quằn quại…
Bão hôn lá, ôm cây
Gió giông…
Chớp giật mưa dầy
Đêm không nói gì
Nén chịu…



…..
Bão miễn cưỡng ra đi
Để lại những cây Xi ngã gục….
Đêm thôi thúc… 
Ngày mai nắng mới
Chỉ còn lại vết thâm tím trên môi...


…..
Bão đã đi rồi
Đời bão vậy thôi
Cơn bão lẻ loi

Dữ dằn…
Cô độc
HG Viết sau cơn bão đêm và Cơn bão trong đời một người xứ lạ..
Mời bạn nghe ca khúc:




Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

Ngủ đi em....

Ngủ đi em..Giấc ngủ ngon lành
Trong mộng mỵ có bóng hình anh
Cầm tay em qua thác gềnh giông bão
Phút giây thôi...Bước qua mạnh bạo...


Những dại khờ trong tim mách bảo
Phận trời xui giây phút chênh chao
Hẹn một ngày như buổi hôm  nào
Nắng bừng lên..Nắng mãi  trên cao..
09/5/2017 viết tặng BV...
Mời bạn nghe ca khúc: Ngủ đi em



Thứ Hai, 8 tháng 5, 2017

Tri kỷ...

Tri kỷ ơi...Một ngày vội vả
Ta gặp nhau hối hả chuyến xe đi
Tay trong tay...Em không nói câu gì
Nhưng anh biết có ngày mình gặp lại...


Đời nghiệt ngã em ơi có phải
Trời không cho gánh nặng đường xa
Thân em tôi trong nắng sớm nhạt nhòa
Mãi in sâu bóng hình người xứ lạ...

Một ngày tháng 4/2017
Viết tặng BV...
HG
Mời bạn nghe ca khúc Mùa thu lá bay....