Thứ Ba, 10 tháng 4, 2018

Bồng bềnh suối Yến chùa Hương...Em chèo đò nghiêng ngả

Nhọc nhằn em... Đưa khách đi đò
Căng cơ bẻ lái chẳng lo thân mình...
Non non nước nước tình tình
Bóng em hay chính bóng mình ngày xưa..!!!

Bồng bềnh suối Yến chùa Hương...Em chèo đò nghiêng ngả



Video Hương Giang


Thứ Tư, 20 tháng 12, 2017

"CHIẾC CẦU OAN NGHIỆT" VÀ ƯỚC MƠ CỦA DƯƠNG NGỌC ÁNH

MỜI BẠN ĐỌC NHẤN VÀO ĐƯƠNG LINKS DƯỚI--->


I- “ Cây cầu oan nghiệt”
Tôi không muốn khơi lại chuyện buồn đau đã qua, nhưng trái tim tôi mách bảo, hãy về với thôn Hoàng Liên – xã Hoàng An giữa đông này để tìm hiểu về một cây cầu, cây cầu ấy cách đây vài tháng đã lấy đi 02 mạng người cùng lúc trong một ngày u ám…” Cây cầu oan nghiệt” Đồng Dài.
Tiếp chúng tôi ông Phó chủ tịch UBND xã  Nguyễn Hồng Thái nói: “ Tất cả câu chuyện là thế đấy…Cây cầu gỗ được xây dựng từ trước những năm 1970…..Ngày 29/5/2017 …Chúng tôi phải cùng gia đình vớt thi thể hai người xấu số trên khúc sông máng này…
Theo chân ông Nguyễn Xuân Trường Bí thư chi bộ thôn Hoàng Liên vào nhà bà Nguyễn Thị Lợi ( 64 tuổi ) có cô con dâu xinh đẹp nết na là chị Trần Thị Huyền sinh năm 1985 bị mất ngày 29/5/2017, chị có 2 cháu, một trai một gái…Sau khi nói rõ ý định viết bài để kêu gọi sự tài trợ của cộng đồng xây dựng lại cây cầu…Bà đưa chúng tôi lên ban thờ nơi đặt bát hương của chị …Thắp 3 nén hương trong rưng rưng bà khóc: “Con ơi..Giá như người ta làm cầu sớm hơn thì con đã không chết”…Tôi chỉ lặng người, mắt nhòa đi trong khói hương…Chụp di ảnh của chị tôi nói với chị rằng: Cháu Dương Ngọc Ánh người cùng làng, vừa đạt giải Quán quân giọng hát Việt nhí 2017 có ước mơ muốn qua lời hát của mình để quyên góp ủng hộ xây lại cây cầu của làng to hơn, chắc hơn để bạn bè của Ánh và những người dân đi qua không còn cảnh thương tâm vì cầu quá nhỏ lại chênh vênh; Dẫn tôi sang phòng bên bà chỉ vào bức ảnh của vợ chồng anh Toàn –Huyền mới chụp đầu năm 2017… “ Đây chú xem, nhà tôi như bị cướp người…Con ơi thật tội, thật khổ cho con”…
Cũng theo con đường làng trong ngày đông lạnh giá, chúng tôi tới nhà bà Nguyễn Thị Toan ( 61 tuổi) có con gái là chị Nguyễn Thị Hiên sinh năm 1978 lấy chồng ở xã bên, chị có 1 cháu gái và 2 cháu trai, đứa bé nhất mới 4 tuổi; Nhắc lại chuyện đau lòng, bà lấy tay dụi mắt, những dòng lệ đã khô cằn bởi thương con, thương cháu… “Khổ lắm  .. Đi cắt lúa về qua cầu…Nó bỏ lại 3 đứa con chú ơi…Ba đứa mất mẹ bơ vơ, bố nó một mình gà trống nuôi con…”.
Tôi động viên bà và gia đình gắng gượng và nhờ cậu em ruột chị Hiên đưa sang thôn Thanh Bình xã Thanh Vân ( Cạnh xã Hoàng An); Gió đông thổi mạnh, gió như cứa vào lòng những người trong đoàn, đến nơi không gian thật trầm lắng, mảnh vải đen còn trùm trên di ảnh, tôi có cảm giác như nước mắt chị vẫn còn, bởi chị chưa dẫn dắt chúng ( ba đứa con)  đi hết đoạn đường, nhưng chiếc cầu “Oan nghiệt” kia đã cướp đi cuộc sống của chị, cướp đi cả vòng tay ôm ấp, vuốt ve các con mỗi khi chị đi làm về…
Tôi nói với anh Giang Văn Hiên ( Chồng chị Hiên- con rể bà Toan), xin phép được chụp di ảnh của chị và viết bài về sự việc ra đi của chị, để kêu gọi những tấm lòng hảo tâm qua ngòi bút cũng như qua lời hát của cháu Ngọc Ánh, sẽ  hát tại thị trấn Thắng vào đêm 31/12 này; Việc của gia đình, sự đã rồi nhưng cây cầu vẫn cần được sửa chữa, xây mới, những trẻ em mồ côi, khó khăn của Hiệp Hòa sẽ được quan tâm hỗ trợ thêm phần nào trong cuộc sống để tiếp tục được học tập, tiếp tục được đến trường…
Anh không nói gì nhiều, chỉ “ Vâng” rất khẽ và đăm đăm mắt nhìn vào tấm hình của chị trên ban thờ, nơi còn phảng phất khói hương của sự chia ly, đau thắt những ngày qua.
Gió đông vẫn thổi mạnh, chúng tôi tôi cắt ngang đường Quốc lộ 37, vượt qua một đoạn đường ngoằn nghèo để tìm đến cây cầu; Đây- Cầu Đồng Dài thuộc địa phận thôn Hoàng Liên; Chỉ tay xuống cây cầu ông Nguyễn Xuân Trường cho biết: Thời kỳ chống Pháp nhân dân địa phương đã dựng một cây cầu bằng gỗ để qua lại, năm 1968 chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ, cầu bị máy bay ném bom hư hỏng không đi lại được, năm 1970 thời kỳ phong trào Hợp tác xã lên cao, cầu được dựng bằng vật liệu tre gỗ thô sơ; Năm 1990 nhân dân khắc phục nâng cấp cây cầu bằng cột sắt, dầm sắt phế liệu xin được của bộ đội đóng quân gần đó. Cầu hẹp lắm, rộng 1,1m, mặt bê tông dầy 5cm, dài 20 m, cầu không có lan can tay vịn, mặt đường đê và cầu vuông nhau ( không có góc mở) rất khó đi, người qua lại thường hay bị ngã, bị rơi hàng xuống sông; Đây- chỗ này đây hôm 29/5/2017 khoảng hơn 7 giờ tối hai người dân của thôn đi làm về cùng qua cầu, do mặt cầu quá hẹp, trời tối nên va chạm, cả hai cùng rơi xuống sông, mùa nước đầy, không biết bơi nên cả hai đã tử vong, để lại 5 cháu nhỏ mồ côi mẹ...Mất mát chưa nguôi, ngày 30/5/2017 lại sảy ra một vụ cũng tại cây cầu đó, một xe thóc khoảng trên 3 tạ của người dân đi thu hoạch về qua cầu, trật tay lái không cưỡng lại được bị rơi xuống sông, rất may người không bị chết, số thóc nước cuốn trôi mất trắng, một số người có việc, chập tối đêm về, phải đi qua đây vẫn không khỏi ngơ ngác,rùng mình…
“ Cây cầu rất cần phải xây dựng lại, đã nhiều phiên họp HĐND xã, cử tri ý kiến nhưng kinh phí cấp xã còn khó khăn, chúng tôi đang kêu gọi sự hỗ trợ của các cấp, của cộng đồng anh ạ..” ông Nguyễn Hồng Thái Phó chủ tịch UBND xã  nói.
II- Ước mơ của Dương Ngọc Ánh ( Ngọc Ánh)
Ngọc Ánh là một cô bé ngoan, học giỏi, lớn lên trong một gia đình còn nhiều khó khăn thiếu thốn; Nhưng cháu Ánh đã sớm có một trái tim nhân hậu, chuyện các bạn bị ngã, chuyện người dân bị nước cuốn trôi hồi tháng 5/2017 bé Ánh đều biết cả…
Ngay sau khi đạt giải Quán quân giọng hát Việt nhí năm 2017 về nhà gặp gia đình và dòng họ Dương cũng như các bác ở địa phương, Ngọc Ánh đều thể hiện nguyện vọng cùng một số bạn của Ánh sẽ hát tri ân vì quê hương Hiệp Hòa, hát để tri ân quê hương đã nuôi Ánh lớn khôn, hát để chia sẻ quyên góp ủng hộ các bạn học sinh nghèo; Toàn bộ kinh phí ủng hộ sẽ được dùng để trao tặng 20 suất quà cho các em học sinh có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn trên địa bàn huyện và trích một phần kinh phí để sửa chữa, xây lại cây cầu Đồng Dài cách nhà Ánh vài trăm mét.
Chúng tôi có vào nhà Dương Ngọc Ánh, cháu đang đi học xa, chị Lê Thị Hồng ( mẹ của bé Ánh) nói: “Cháu ngoan, sống tình cảm lắm, lại rất thương người…”
Đúng vậy cháu mới 11 tuổi, là niềm tự hào của gia đình, của dòng họ Dương; từ khi Ngọc Ánh đạt giải Quán quân, Hiệp Hòa- Bắc Giang nói chung, quê hương Hoàng An nói riêng đã có thêm một tài năng nhí đáng để trân trọng; Hơn thế nữa Ngọc Ánh lại có trái tim nhân hậu, rất biết thương người, thương những hoàn cảnh khốn khó chốn quê, thương các bạn nhỏ mồ côi…
Đêm hát 31/12, đêm hát tri ân trên quê hương Hiệp Hòa …..Sẽ là một đêm
Đáng nhớ khó phai nhạt, để lại nhiều ấn tượng sâu sắc đối với Ngọc Ánh, tiếng hát đầy nội lực, vút cao và ấm nồng tình cảm thiết tha sẽ chạm tới trái tim của công chúng và những người yêu nghệ thuật, yêu con người, với lòng nhân ái bao dung.
Yêu giọng ca của Ngọc Ánh, yêu cô bé ngoan ngoãn thương người đất Hoàng An- Hiệp Hòa,.. Tôi, bạn hãy đồng cảm, chia sẻ, ủng hộ giúp Ánh thực hiện ước mơ nhỏ bé, nhưng đầy chất nhân văn của mình…: Uớc mơ của Dương Ngọc Ánh với đêm hát tri ân tại sân vận động huyện (khu 5- thị trấn Thắng Hiệp Hòa).
*Khi bài viết chuẩn bị lên khuôn để đăng tải, được biết UBND xã Hoàng An đã cho hàn các tay vịn lan can qua cầu, để trước mắt giảm thiểu những điều đáng tiếc có thể sảy ra cho người dân qua lại cầu này.
Hương Giang
Mời bạn đọc nhấn vào đây:


Thứ Ba, 14 tháng 11, 2017

HOÀI NIỆM...

Bóng câu thoắt cái chiều tà
Mây giăng lối cũ khiến ta nhớ nàng
Sông Bằng sông Hiến bè ngang
Môi mềm hương đọng xốn sang một thời
Nước nào nước chẳng về xuôi
Bập bềnh chiếc lá cuối trời phiêu du…
( Chiều chợt nhớ câu thơ của đông đội năm nào, thấm thoắt đã gần 40 năm…) Mời bạ lặng nghe dòng nhạc Trịnh- Khánh Ly ca và thưởng thức ly cape ngào ngạt…
14/11/2017


HGiang


Nhạc Trịnh---->

Thứ Tư, 23 tháng 8, 2017

Người đợi...

“Có sông thì có bến
Có kẻ đợi người chờ”
Người đi … Không trở lại
Người đợi …. Nay về đâu..?

Chỉ có con sông sâu….
Mới hiểu lòng người đợi
Chiến trường xa vời vợi
Đường hành quân miên man…

 Trong hình ảnh có thể có: ngoài trời, nước và thiên nhiên
Người đợi…Suốt thời gian
Mong từng …Cánh thư đến
Buồn rơi lòng nghèn nghẹn
Khóc thầm trong đêm thâu…!!!

Đường hành quân về đâu ?
Băng qua suối qua cầu
Nơi bom rơi đạn nổ
Vẫn nhớ dòng sông sâu…!!!

Rồi một mùa xuân đến
Năm 75 vẹn tròn
Giang  sơn về một mối
Gói trọn niềm sắt son…

 Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đứng và ngoài trời
…Triền đê một người lính
Thẫn thờ bến sông xưa
Người đợi.. không đợi nữa
Sang sông…Chiều gió mưa…!!!

Bến xưa vẫn còn đây
Biết bao nhiêu  kỷ niệm
Tháng năm… Đã đong đầy
Chiếc nạng gỗ trên tay
Rưng rưng đôi dòng lệ
Tím chiều…. Hoa cỏ may….
Hương Giang

23/8/2017

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

GỌI CHỒNG...HƠN 40 NĂM VẪN GỌI.!!!

Gọi chồng !!!
Top of Form
Bottom of Form
Nén hương thơm thấu cửu trùng
Chắp tay khấn gọi tên chồng, mình ơi!
Khôn thiêng góc biển chân trời
Về nhà cùng mẹ con tôi đi mình!
Bốn mươi năm hết chiến tranh
Sao mình vẫn phải hành quân chưa về?
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, ngoài trời
Mỗi chiều nắng tím ven đê
Thẫn thờ vẫn ngóng mình về, mình ơi!
Mình lên đường tuổi đôi mươi
Hình xưa ánh mắt nụ cười còn đây
Bây giờ theo gió theo mây
Phiêu du, mình nhớ lối này về không?
Bốn mươi năm vẫn ngóng trông
Mẹ con tôi vẫn âm thầm chắp tay
Chập chờn giữa khói sương bay
Chân hương phủ bát nhang đầy tháng năm.
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người và trong nhà
Ảnh minh họa
Trước bằng “ Tổ Quốc ghi công”
Mâm cơm đạm bạc, tấm lòng sắt son
Ngần ấy năm vẫn vẹn tròn
Con tim nay đã thành hòn Vọng Phu.
Ngàn lời gửi cõi hư vô
Về đây tôi vẫn đợi chờ mình ơi!
 Tháng 7/2015
Trịnh Quang Minh (Hương Lâm- Hiệp Hòa Bắc Giang) ĐT: 0912239248
Lời bình:
Trịnh Quang Minh (Hương Lâm-Hiệp Hòa) có nhiều bài thơ hay, nhưng bài thơ “Gọi chồng” được bạn đọc nhận định là một bài thơ hay ấn tượng, rất đời…Bài thơ mộc mạc dản dị không dùng nhiều cú pháp để nêu sự việc mà là sự chân thành kính trọng, thương yêu của người vợ chờ chồng, gọi chồng trong ngày giỗ của Liệt sĩ.
Gọi chồng hiển hiện như một bức tranh tả thực, ngày giỗ của Liệt sĩ đã anh dũng hy sinh cho đất nước trường tồn.
Nén hương thơm thấu cửu trùng
Chắp tay khấn gọi tên chồng, mình ơi!
Khôn thiêng góc biển chân trời
Về nhà cùng mẹ con tôi đi mình!
Ở tuổi bên kia dốc của cuộc đời, mái tóc đã pha sương pha nắng lặn trong gương mặt chịu đựng khô cằn, đôi tay chai sạn bởi lao động ở một vùng quê ven sông Cầu lam lũ; Chị- Người vợ của Liệt sĩ vẫn nức nở run run thắp nén tâm hương thầm “ Gọi chồng” chị gọi ..Mình ơi...?
Nén hương thơm thấu cửu trùng
Chắp tay khấn gọi tên chồng- Mình ơi…
Chị không gọi tên anh cụ thể mà chỉ gọi “Mình ơi”  nó ấm áp bình dị thiết tha, có lẽ chỉ từ "trái tim đến trái tim" mới cảm nhận được điều thiêng liêng đậm chất nhân văn này.
Khôn thiêng góc biển chân trời
Về nhà cùng mẹ con tôi đi mình
Đọc đến đây ta thấy người thứ ba xuất hiện “ Mẹ con tôi” ; Liệt sĩ đã có một đứa con trước lúc lên đường; Dòng máu của anh, đứa con gái của anh đã chứng kiến “ Chị” mẹ cháu ở vậy quyết không tái giá…Vậy là chị đã một mình nuôi con, chăm sóc bố mẹ chồng và đứng vậy ôm kỷ niệm của một thời xuân sắc đã qua.
Thể thơ lục bát nhẹ nhàng như một dòng chảy, nâng niu lắng đọng tháng năm như những hạt phù sa; trân trọng tâm linh, là người đa cảm không khỏi rơm rớm nước mắt khi nghe câu “ Về nhà cùng mẹ con tôi.. Đi mình” Thật ấm áp chân tình như khi Liệt sĩ còn sống “ Về nhà cùng mẹ con tôi…Đi mình” Chị gọi, chị thiết tha năn nỉ, em vẫn đợi vẫn chờ anh về đi. Hình như trong tâm tưởng của chị anh vừa đi đâu đó, chứ không phải đã bao năm biền biệt, mới như hôm qua đây thôi rất gần, rất thực rất hiện hữu.
Bốn mươi năm hết chiến tranh
Sao mình vẫn phải hành quân chưa về…?
Từ trong sâu thẳm trái tim mình chị nghĩ anh vẫn chưa mất, anh chưa hy sinh còn lạc ở đâu đó, vì trong làng, ngoài xã thi thoảng vẫn có người chiến sĩ trở về mặc dù đã có tin hy sinh, chị vẫn nghĩ chồng mình là một trong số đó.
Nhà thơ hé mở thêm: Bốn mươi năm- quả thật, một thời gian không ngắn chút nào. Bốn mươi năm hết chiến tranh ( được tính từ chiến thắng lịch sử mùa xuân năm 1975 và hôm nay 2015); Chị muốn anh “về” bằng con người thực; Sao mình vẫn phải hành quân chưa về? Một câu hỏi tu từ, chị tự hỏi và tự trả lời, chị vẫn đợi anh mà, chị vẫn đợi như lời thề “Hoa cỏ may” năm nào. Tay cầm nén hương với dòng lệ đã cạn khô bới năm tháng chị lại nhớ cái thời con gái: Ôm con đứng đợi bên dòng sông quê khi bóng chiều dần cạn..
Mỗi chiều nắng tím ven ven đê
Thẫn thờ  vẫn ngóng mình về mình ơi…
Ngày anh ra đi tuổi còn rất trẻ, cả một thế hệ lên đường tất cả cho tiền tuyến; như một nhà thơ nào đó đã viết “ Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước mà lòng phơi phới dậy tương lai”...
Mình lên đường tuổi đôi mươi
Hình xưa ánh mắt nụ cười còn đây
Bây giờ theo gió theo mây
Phiêu du mình nhớ lối này về không?
Ảnh của anh còn đây, trẻ trung vầng trán rộng nụ cười sáng trong…Có lẽ thế hệ thứ ba,thứ tư cháu của bà sẽ vô tư hỏi “ Bà ơi sao ông con trẻ thế?” Mà bà hiện hữu của nó lại già đi? Bạn hiểu, tôi hiểu nhưng cháu bé vô tư kia có hiểu không? Đó là chiến tranh, cuộc chiến vệ Quốc anh hùng của dân tộc Việt Nam anh hùng.
Hình xưa…Ánh mắt nụ cười; Anh đã không còn, anh đã theo gió, theo mây, nhưng chị vẫn nhắc: Phiêu du mình nhớ lối này về không?Ấm áp quá chân tình quá; Về đi anh về với mái tranh quê với triền sông bến nước với mẹ già ngóng đợi với vợ con trông chờ…
Bốn mươi năm vẫn ngóng trông
Mẹ con tôi vẫn âm thầm chắp tay
Thật cảm động ngày giỗ, ngày một, hôm rằm và bao ngày khác nữa hỡi anh người lính đã ngã xuống giữa chốn sa trường máu lửa.
Chập chờn trong khói hương bay
Chân hương phủ bát nhang đầy tháng năm
Vâng, hương khói như sương giăng, thực hư ảo ảnh, anh về, có thể anh không về? Nhưng minh chứng cho lòng chị là: Chân hương phủ bát nhang đầy tháng năm..
Trước bằng Tổ Quốc ghi công
Mâm cơm đạm bạc tấm lòng sắt son
Bia đá, Tổ Quốc ghi tạc công lao của các chị các anh, nhân dân không bao giờ quên sương máu của các anh các chị đã ngã xuống cho Tổ quốc này  xanh tươi.
Ngày ấy năm vẫn vẹn tròn
Con tim nay đã thành hòn Vọng Phu
Phương pháp so sánh, hòn Vọng Phu như hình chị ôm con chờ chồng giữa đời thực đã 40 năm và lâu hơn thế; Vọng phu= chờ chồng…Người thiếu phụ hóa đá Vọng phu; Chị hóa đá trong tấm lòng son sắt thủy chung.
Ngàn lời …Gửi cõi hư vô
Về đây tôi vẫn đợi chờ mình ơi..!!!
Xuyên xuốt bài thơ là chữ gọi,  chữ đợi, chữ chờ…Chị sẽ còn đợi còn chờ bao mùa cây thay lá nữa? không ai biết được; Nhưng có một điều hiện hữu đó là chị đã gọi chồng, gọi suốt 40 năm qua, dẫu chưa một lần được anh đáp lại chị vẫn gọi, gọi bằng cả tấm lòng chung thủy thương yêu vẹn tròn năm tháng, vì hình ảnh của anh luôn trong trái tim chị và luôn mãi là vậy, tới khi chị từ giã cõi đời.
Thơ Trịnh Quang Minh là vậy: Rất đời, rất dung dị giữa chốn nhân gian
Tháng bẩy đã về, ngày thương binh Liệt sĩ 27/7: Chúng ta cùng cung kính thắp nén tâm nhang cho hương hồn các Liệt sĩ được thanh thản tịnh độ nơi vĩnh hằng; chúng ta hãy làm nhiều việc tốt hơn để tri ân công lao to lớn của các anh các chị và những người có công với nước; cống hiến nhiều hơn nữa cho quê hương ngàn lần tươi đẹp, để sự hy sinh của các anh hùng Liệt sĩ, mãi mãi là vô giá cho hôm qua, hôm nay và mãi mai sau…
*** Tôi đã tìm và gặp trực tiếp nhà thơ Trịnh Quang Minh để tìm hiểu và xin phép đăng lại bài thơ này, bởi rất nhiều bạn đọc Hiephoanet mong muốn; Anh nói rất cảm ơn mọi người vì đây là một bài thơ viết về con người thật. Liệt sĩ là cậu ruột anh Trịnh Quang Minh…Mỗi lần có giỗ hay mồng một hôm rằm anh đều thấy bà mợ thắp hương lầm rầm …Khấn gọi trong rưng rức khói hương và ở tuổi gần đất xa trời…
… Nếu bạn đọc thấy đây là một bài thơ hay, ý nghĩa, một lời bình sâu sắc đã chạm tới trái tim…Bạn hãy chia sẻ bài viết này cho người thân và bạn bè để nhân lên lòng biết ơn đối với các anh hùng liệt sĩ đã hy sinh cho Tổ quốc hôm nay tươi đẹp, coi như bạn đã gửi một nén tâm hương đối với liệt sĩ trong bài thơ và các anh hùng liệt sĩ khacstrong ngày 27/7/2017 Với ý nghĩa trân trọng " Đời đời nhớ các
anh hùng liệt sĩ "..!!!
Hương Giang
Tựa đề do HGiang đặt lại
Trân trọng mời bạn đọc xem theo đường linhs dưới: Từ Hiephoa.org
http://hiephoa.org/index.php?option=com_content&view=article&id=9550:g-i-ch-ng-hon-40-nam-v-n-g-i&catid=137&Itemid=145

Thứ Ba, 27 tháng 6, 2017

LẶNG NGƯỜI TRƯỚC BÀI THƠ CỦA NỮ SINH LỚP 8




Bài thơ "xin đổi kiếp này" của em Nguyễn Bích Ngân lớp 8A1 trường Nguyễn Đình Chiểu Hà Nội- khiến cộng đồng mạng ngạc nhiên bởi sự sâu sắc khi em mới ở tuổi 14. Là người lớn và nhất là những người đang có trách nhiệm suy nghĩ như thế nào..?
HG (ST)