Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Chiếc lá rơi nghiêng

Lá nào lá chẳng rơi nghiêng
Cội nguồn đất mẹ thiêng liêng lá về
Hoàng hôn cạn khúc sông quê
Thoảng nghe lạnh giọt sương khuya trăng gầy
Mơ nồng tay nắm bàn tay
Chớm đông lắc nhẹ lá bay về nguồn
Khẳng khưu cành nặng nỗi buồn
Bốn mùa mưa nắng vẫn luôn cận kề
Tạ từ lá nấc đi về...
Luân hồi một kiếp lời thề vẹn nguyên....
Nhân gian cô quạnh nỗi niềm
Hanh hao chiều xuống rơi nghiêng cả chiều
Cành đơn một bóng cô liêu
Run run rớm lệ chín chiều ruột đau…