Thứ Năm, 2 tháng 6, 2016

Ngủ đi em...

Ngủ đi em hỡi mắt nai...
Trong mơ lộ rõ vẻ anh đài
Chuyển màu nỗi nhớ thành kỷ niệm
Giây khắc ngàn ngày đâu dễ phai...

Anh chỉ biết nhìn biết nhìn thôi
Nhìn mà thương ....Thương lắm em tôi...!!!
Muôn nẻo sóng xô thuyền không lái
Tơ đứt diều ai giữa ngang trời....

Chiều nay tóc gió đã thôi bay
Sương ướt mi cong cũng cạn ngày
Cát bụi tan đau về cát bụi
Nghẹn ngào mắt lệ mãi còn cay

Em hãy ngủ yên giữa khói mây
Mộng thả bốn phương bạn xum vầy
Lặng nghe nốt nhạc nơi trần thế
Nồng nàn hơi ấm những bàn tay...

Em có hay không mùa hoa Phượng
Từng chùm thắm đỏ vẫn còn đây
Tiếng Ve tiễn khúc người ra trận...
Sông Thương con nước lúc vơi đầy


Anh viết bài thơ dâng tặng em...
Chốn ấy xa xôi em lặng im
Chỉ nghe gió thoảng phiêu du gọi
Hương tàn... Nhói xót thắt trong tim...

Em vẫn lặng im em lặng im
Áo đã sờn vai anh đi tìm
Lặng đặt lên đây chùm hoa phượng
Em không nói gì...Vẫn lặng im....
* * *
(Đây là câu truyện có thật mà gần 40 năm về trước, giữa mùa hoa Phượng tác giả đã ra trận, chiến tranh khôn lường giữa cái sống và cái sống chết...Bởi thương cô gái đau đáu phải đợi chờ;Từ khói lửa chiến truờng chàng trai đã viết thư về cho cô gái động viên.... cô đi lấy chồng, mặc dù đó là tình yêu đầu đời và lời thề  người lính trẻ, mặc dù vẫn biết nụ hôn ngọt ngào cháy bỏng trong hương lá sả, lá bưởi bưởi  tóc em ngày nào, em nói em sẽ  chờ anh ngày trở về...Nhưng Chàng trai vì quá yêu thương và những đồng đội thì lại bất chợt hy sinh..Chiến tranh, chiến tranh...Anh vẫn viết  (Em ơi đừng đợi anh về.... Chiến tranh dài lê thê.. con gái có thì có đỗi..Người viết đau lòng, người nhận cũng đau lòng gấp bội, nhưng chiến tranh mà bạn đọc hỡi, biết nói sao đây...?) sau nhiều lá thư cô gái gửi đi, nhưng không được hồi âm... cô gái đã sang sông trong nước mắt. Chiến tranh kết thúc,người lính bình an trở về cô gái đã có chồng...Song trớ trêu thay tình yêu hạnh phúc của họ không chọn vẹn, người chồng của cô đã theo một cô gái khác; cuộc đời đen bạc..Họ chia tay nhau, sau một thời gian dài bởi đớn đau, cô gái lâm bệnh hiểm nghèo và mãi mã đi xa... cũng trong một buổi chiều đầy hoa Phượng đỏ của một thành phố bên dòng sôngThương trở đầy những kỷ niệm của hai người... Mặc chiếc áo đã bạc màu sương khói người lính năm nào lặng lẽ đặt chùm hoa Phượng vĩ đỏ như máu con tim lên ngôi mộ hoang tàn của người yêu xưa...mắt rớm lệ 
Và bài thơ  
Ngủ đi em ra đời...

Mời bạn nghe ca khúc: Ru em từng ngón xuân nồng...