Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2012

Tâm sự cuối tuần: Nuôi con một mình

Đêm ấy… Đêm bước ngoặt của đời em, trăng xanh triền đê gió lộng, em chân thành đến ngây dại, vâng lần đầu tiên em tin người ấy bởi ngày mai và những viễn cảnh huy hoàng; nhưng ai học hết chữ “ngờ”…Bẵng đi một thời gian sau khi “khám phá”…người ấy đã đi tìm một bến lạ. Con em…Con của người ấy, con đâu có tội, mà nhẽ ra như một số lời khuyên, lời khuyên đoạn tuyệt, nên cho con đi vào một chốn vĩnh hằng…Nhưng em sót, em đau…em không thể, không nỡ huỷ hoại một sinh linh, một con người…Em chân trọng tình cảm thật đầu đời của em, em đã giữ lại (tác phẩm) nồng nàn của đêm ấy mà không hề do dự….Em nuôi con một mình, trong khinh ghẻ của người đời, trong đau đớn ê chề...Nhưng em tin con em khi lớn lên sẽ hiểu, tình cảm chân thật của mẹ và sự bạc bẽo đến vô tình, đểu giả của người cha... Con em đã đến trường mẫu giáo đôi mắt tròn xoe, một cháu trai kháu khỉnh…”mẹ ơi...bố con đâu” ??? câu hỏi như có kim châm nhói vào tim em tê buốt...“ Bố con đi bộ đội ở ngoài đảo xa….Xa lắm”...Con chỉ biêt vậy, dụi đầu vào lòng em nũng nịu ...Mẹ.. Mẹ...Con yêu mẹ ... Đời thật chớ chêu...Gia đình ( bố cháu) duy nhất là con trai...Thật không may trong một cuộc truy hoan, rượu chè bị tai nạn đã đến chốn cửu tuyền... Ông bà khóc thương thảm thiêt, các chị các cô tiếc nuối, sự ghẻ lạnh xem thường ngày xưa “ chắc gì đã phải con của nó... Cái ngữ con gái ruộng mía bờ đê..???.” ... Nay gượng gạo thứ tha xin được đón cháu, bởi không ngờ con em nó lại giống cha như đúc... Bài học cho em , bài học cho đời , bài học cho các bạn gái đang nồng nàn tuổi yêu đương…Biết làm sao đây…Rứt tình đưa cháu về bên nội, để mình bước tiếp quãng đời còn lại, hay cứ ở vậy...Nuôi con một mình? Em cần lắm một lời khuyên đứng đắn của những con người biết cảm thông và chia sẻ... Ghi theo lời tâm sự của chị Nguyễn Thị Kim Ngân ( xin được giấu địa chỉ cụ thể)
 HGiang tháng8/2012
http://hiephoa.net/index.php?option=com_content&view=article&id=4420:truyn-tinh-ben-dong-song-nh-nguyt&catid=81:van-hoa&Itemid=516