Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Cho dù sóng có mãi xôn sao...


Em chạm vào chiều, chiều rưng rưng tím
E thẹn hoàng hôn khuất nẻo núi mờ xa
Trăng nửa vời chìm trong mây lãng đãng
Mắt ngọc my cong ướt lệ nhòa…

Vẫn biết đấy có một ngày sóng dậy
Ai sẽ làm nghiêng ngả thuyền ai?
Thu mình lại nén vào lòng ký ức
Có ai ngờ nỗi nhớ chẳng phôi phai…


Em viết câu thơ lên bầu trời chữ "giận"
Để đêm về bỗng hóa "thương yêu"
Mình gửi cho nhau có được bao nhiêu
Mà ăm ắp đong đầy sợi nhớ…

Em vẫn bảo đời là duyên nợ
Mà Trời se hai đứa bỗng thành đôi
Phút bất chợt ngoài đời mấy ai thấu hiểu
Xin đừng..Đừng nhé, tội người ơi….!!!

Em thả lên trời những đám mây trôi
Mang kỷ niệm của một thời đã mất
Đắng lòng đấy nhưng đó là sự thật
Để anh hoàn về nguyễn mẫu của ngày xưa….

Anh thả lên trời những ngọn gió lùa
Mang theo những nụ hôn khát cháy
Em yêu ơi ...Vẫn biết đời là vậy
Cho dù sóng có mãi xôn sao….!!!
Mời bạn nghe bài hát; Truyện tình của biển...Tùng Dương