Thứ Ba, 22 tháng 10, 2019

GIỌT SỮA CUỐI CÙNG... CỦA MẸ


Lời trăng trối cuối cùng của người vợ, người mẹ bị bệnh hiểm nghèo nhắn gửi cho con và cho chồng trước khi đi xa.

GIỌT SỮA CUỐI CÙNG

Tài sản cuối cùng có thể cho con
Là giọt sữa kết nối tình mẫu tử
Bú đi con! chỉ còn mươi phút nữa
Mẹ đi rồi! con khát sữa ai cho?
 
Con yêu ơi! Hãy cố bú thật no
Đây lần cuối, con ngậm bầu vú mẹ
Bú cho hết những giọt đời tinh tú
Nở lòng nào mẹ mang nó theo đi.

Gắng lên con, đừng có ngại ngần chi
Dẫu giọt sữa không ngọt ngon như trước
Bởi thương con, mẹ phải năng uống thuốc
Mong kéo dài thêm giờ phút bên con.

Con yêu ơi, nước mắt mẹ không còn
Bởi cơn đau đang dồn lên nghẹn ứ
Ít phút nữa mẹ trút hơi thở cuối
Mẹ đi rồi, con sống cảnh mồ côi .

Ôi! con tôi sớm côi cút trên đời
Mấy ngày tuổi đã mất nguồn sữa mẹ
Ai cất tiếng à ơi? Ru con ngũ
Ai cưng chiều? khi con đói đòi ăn.

Con yêu ơi! Cuộc sống dẫu khó khăn
Mẹ tin tưởng cha con tròn bổn phận
Sẽ thay mẹ nuôi cho con khôn lớn
Lo học hành cho nên đấng nên danh.

Anh yêu ơi! Em sẽ mãi ơn anh
Đi bước nữa, xin đừng quên con trẻ
Con côi cút thiếu tình thương của mẹ
Anh là cha vừa là mẹ nha anh.

Em xin anh trong cuộc sống song hành
Bên con trẻ và bên người vợ mới
Hãy nghiêm khắc khi con thơ mắc lỗi
Hãy thứ tha khi cô ấy nặng lời.

Hãy thứ lỗi vì em “đi” quá vội
Thương con thơ! nó có tội tình chi
Sao ông trời sớm bắt phải chia ly
Tình mẫu tử và tình chồng nghĩa vợ

 
Anh yêu ơi! suốt đời em mang nợ
Tình vợ chồng chưa trọn nghĩa tào khang
Tình cha con anh cố gắng làm tròn
Vĩnh biệt nhé! Hẹn kiếp sau tái hợp.
20.10.19. (Nguồn từ Intenetr)  

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2019

Nghèo...



Lũ dồn, lũ dồn… Lại lũ dồn…
Đồng quê tơi tả có chi hơn
Hộ nghèo đơn đệ em trình xã
Cán bộ nhìn qua cũng… Hết hồn…
Quý vị yêu thơ và ( thấu) cảnh em nghèo...xin mời cùng họa ạ
Hương Giang

Thứ Năm, 4 tháng 7, 2019

Nhật ký người lính



Nhật ký nào hay đã nhuốm màu
Thủa ngồi chung lớp ngắm nhìn nhau
Non sông thôi thúc đường ra trận
Hòa bình trở lại đắng nỗi đau…

Đặt trùm hoa phượng cạnh Đồi Sau
Nấc gọi tên em, em ở đâu?
Anh đã về đây cùng nạng gỗ
Chiến trận binh đao… áo bạc màu..


Em ở nơi đâu..Ở nơi đâu..?
Ảo ảnh thân thương mình gặp nhau
Hương trầm lan tỏa bên mộ đá
Nhật ký mang theo cả dãi dầu…!

Còn nhớ mình thề sau chiến tranh
Bố mẹ hai bên sẽ tác thành
Bom dội sân trường em đã khuất
Nghẹn ngào thương thắt  mái đầu xanh…


Em hãy về đi ..Về với anh…
Anh ngắt lá bưởi với hoa chanh
Gội mái tóc dài thơm ngan ngát
Tựa gối vai mềm em với anh…

( Người lính trở về sau chiến tranh, đất nước đã thanh bình cùng chiếc nạng gỗ và chùm hoa phượng, người lính đến thắp hương bên mộ,  nói chuyện với người yêu, người yêu của anh, sau khi anh lên đường đã là cô giáo trường làng, nhưng bom thù đã tàn sát cả cô giáo và những đứa trẻ ngây thơ…Người lính chỉ muốn người yêu hiện về trong ảo ảnh, để được sẻ chia tha thiết, để được gối tựa vai mềm sau bao năm dài đằng đẵng đợi chờ …Nhưng em đã ra đi giữa loạt bom thù ngay trên quê hương của mình. Chiến tranh, chiến tranh… Tội ác của chiến tranh là vậy- Mong cho thế giới hòa bình, không có chiến tranh, để mọi người được yêu thương và mãi sống trong yên bình..)
Cảm tác đời thực- Từ Nhật ký người lính
Hương Giang

Mời bạn nghe ca khúc Một thời hoa đỏ
==>https://www.youtube.com/watch?v=TVFLOeMD21k