Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

Một chiều khờ dại...

Tháng chín về rồi em có hay?
Đơn lẻ bóng chiều ngọn cỏ may
Nao nao dòng nước đầy thương nhớ
Thấm thoắt bóng câu đã cạn ngày


….
Hình như người ấy vẫn đâu đây
Trong giấc chiêm bao dáng hao gầy
Chắc cũng như tôi nàng còn nhớ
Một chiều khờ dại..Say ngất ngây…
01/9/2015
Mời bạn nghe ca khúc: Mùa thu lá bay....Trường Vũ











Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Chịu em...

Anh như một cánh diều hoang
Nối dây em... sợi tơ vàng giữ neo
Bến sông thuyền vững mái chèo
Tứ thơ anh thả sóng reo em cười
















* * *
Diều hoang theo gió muôn nơi
Dây vàng em buộc trọn đời...Hề chi
Biết anh nặng chữ tình si
Cánh diều bay mấy cũng thì chịu em....


HGiang

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2015

Em bỏ mùa thu…

Em bỏ mùa thu bỏ lá vàng…
Bỏ người yêu cũ bước sang ngang
Bỏ bến sông xưa dào dạt sóng
Bỏ mặc mình ai…Đứng bẽ bàng


Thu chẳng còn thơ… Thu lỡ làng
Em về bên ấy họ giầu sang
Phận nghèo chôn chặt bao kỷ niệm
Một màu cỏ úa  trắng sương tang…

Cầu chúc cho  em sống bên chàng…
Một đời hạnh phúc với vinh quang
Anh mượn mây trời thêu hoa trắng
Nhờ gió tặng thơ đến bên nàng...
14/8/2015
HGiang
Mời bạn nghe ca khúc: Mùa thu lá vàng 


Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

Ba mươi năm thoắt bóng câu...

Ba mươi năm thoắt bóng câu
Ai hay mái tóc trên đầu điểm sương
Một thời kỷ niệm thân thương
Một thời sâu sắc vấn vương ân tình
Đồi thơ mộng tuổi hoc sinh
ba mươi năm chúng mình về đây
Tháng năm tình nghĩa tròn đầy
Trước sau vẫn vậy tháng ngày yêu thương....


Trân trọng cảm ơn anh Nguyễn Thế Dũng Giám đốc Đài phát thanh truyền hình BG và anh Nguyễn Mạnh Vững cùng các anh các chị lớp văn 2A thân thương.... Đã tổ chức buổi gặp mặt thân mật 02/8/2015 sau 30 năm ngày ra trường 1985-2015...Các anh các chị đã rất thành đạt trên mọi lĩnh vực công tác, học tập có người đã trở thành Giấm đốc, có người trở thành Tiến sĩ Học Viện, có người trở thành lãnh đạo ngành giáo dục có người vẫn luôn đam mê với nghề cho đến lúc nghỉ hưu...Tôi luôn cầu chúc cho các anh các chị mạnh khỏe, hạnh phúc và thành đạt; chúng ta hãy luôn mãi nhớ những kỷ niệm thân thương của một thời sinh viên sống trong thời khó khăn bao cấp của đất nước mà vẫn vui, vẫn yêu thương nhau và cùng tiến tới....Tôi tâm đắc nhất câu anh Thế Dũng nói: " Chúng ta còn bao nhiêu thời gian nữa đâu mà không dành tât cả cho nhau...!!!"
Dưới đây là một số hình ảnh:
Anh Thế Dũng Giám đốc Đài PTTH tỉnh BG

Làm duyên một chút

 Chụp ảnh lưu niệm


Mời riêng... Một chén rượu tình
30 năm đã chúng mình già chưa?

Sinh hoạt ẩm thực tại RÙA VANG BG
Mời các bạn nghe ca khúc: Kỷ niệm không quên...

và bài hát Hoa cỏ may thơ Hương Giang, nhạc Quang Chỉnh, ca sĩ Nguyệt Minh qua đường linh:

H Giang

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

Tiếng cười...


 Ngạo nghễ thế gian tiếng cười đời
Tiểu nhân múa mép chẳng nể môi
"Uyên bác" "trí thâm" mua trời chợ
Ngàn năm " sang cát " vẫn thế thôi...
 
Từ thủa bi bô học làm người
Tiên lễ*, hậu văn* chữ rạng ngời
Nhân tâm biến hoá ra nhân dã
Cu cu khổ vận chỉ kêu trời....

Hứng trí mượn văn viết đôi lời
Bần hàn kẻ sĩ dạ thảnh thơi
Túi thơ bầu rượu du chốn chốn
Góp với tri ân một tiếng cười....

** Tiên học lễ, hậu học văn




Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

Một chút cảm nhận qua bài thơ: Con cò của anh Đỗ Hoan

Anh Đỗ Hoan cư trú ở khu 5 thị trấn Thắng Hiệp Hòa; Tôi biết anh đã nhiều năm,  được đọc thơ anh mỗi dịp tết đến xuân về. Anh có nhiều bài thơ hay dí dỏm, sâu sắc. Hè này tôi được anh đọc cho nghe bài: Con cò; dù mới chỉ đọc một lần thôi tôi đã nhớ. Tôi nhớ không phải con cò có mặt trong thi ca, cò trong hình ảnh cánh đồng với người nông dân Việt Nam mà bới cái chắt chiu, chăm bẵm của người bà chăm cháu trong những ngày nắng như thiêu, như đốt mùa hè 2015- Dưới đây là bài thơ:
Con cò…( Thân tặng những người bà chăm cháu cho con)


Nắng như đốt, nắng như thiêu
Con sáo muốn hát con diều ngại bay
Con chuồn chuồn ớt thật cay
Con cua đỏ gọng đã say nắng rồi
Con cò lông trắng như vôi
Cả đời bêu nắng kiếm mồi nuôi con


Cháu bà da trắng môi son
Rõ là cái giống cò con của bà…
Đỗ Hoan: ĐT 0912717310
Thị trấn Thắng Hiệp Hòa-Bắc Giang

Trong bối cảnh hiện đại, vợ chồng các con đều đi làm, mướn ai chăm cháu đây? Chọn được người trách nhiệm trông trẻ thật khó khăn, không những thế còn liên quan đến đồng lương, tiền công thuê người trông giữ cháu? Có lẽ hơn ai hết người mẹ ( bà nội, bà ngoại) là hợp hơn cả. Tay nải gió đưa, xa ông đi chăm cháu…
Thể lục bát trong bài "con cò" đã diễn tả đạt ý đạt lời:
Nắng như đốt, nắng như thiêu
Con sáo muốn hát con diều ngại bay
Hai câu đầu đã lột tả một mùa hè rực lửa: Phương pháp so sánh, như đốt, như thiêu. Con sáo muốn hát (sáo diều) ; sáo diều bao giờ chả muốn ngân nga, vi vu nhưng than ôi đâu có gió, có gió thì diều mới bay lên được-Con diều ngại bay.
Con sáo muốn hát con diều ngại bay
Con chuồn chuồn ớt thật cay
Con cua đỏ gọng đã say nắng rồi
Đã nóng bỏng vậy, lại còn chuồn chuồn ớt, cái tài vận dụng của thơ anh đó là vừa dùng hình ảnh chuồn chuồn ớt, vừa cảm nhận vị giác: Thật cay…Khiến người ta thấy tê tê ở đầu lưỡi nóng nóng ở trong đầu và được dấn thêm: Con cua đỏ gọng - đã say nắng rồi.
Và trong bối cảnh ấy: Con cò lông trắng như vôi- Người lao động xuất hiện; xuất hiện trong bối cảnh nắng cháy- Vì con- vì cháu.
Con cò lông trắng như vôi
Cả đời bêu nắng kiếm mồi nuôi con
Phải " bêu" thôi,  chứ mấy ai thích bước thấp bước cao lặn lội thân cò…Con cò trong thi ca, trong ca dao Việt nam đã hóa thân lặn vào hình ảnh của người bà phúc hậu, chân chất, trách nhiệm. Vâng- lặn lội- ông ở nhà một mình tôi đi chăm cháu…Sau khi dẫn đạt cái nắng nóng khô người, nắng nóng cháy rừng, nắng nóng cạn kiệt hồ ao- con cua đỏ gọng đã say nắng rồi, con cua đã chín, đã lờ đờ…Thì hai câu kết của bài thơ là cơn gió mát, là giọt nước trong lành là thành quả mĩ mãn của người lao động, đọc đến đây ai cũng thấy nhẹ lòng:
Cháu bà da trắng môi son
Rõ là cái giống cò con của bà…
Con cò là bài thơ, nhưng là lời ca trách nhiệm, là đạo lý ở đời mà các thế hệ sẽ mãi nối tiếp nhau phát huy gìn giữ.
Vâng tài thơ của anh Đỗ Hoan là vậy: Bình dị, sâu lắng rất đời…
Hương Giang &Bạch vân