Thứ Hai, 29 tháng 10, 2012

Truyện tình bên dòng sông Như Nguyệt…


           (Huyền tình được viết từ tảng đá cổ bên dòng sông. Bản quyền TG: Hương Giang)
Tôi đang ở tuổi xung mãn không nói là còn trẻ, nhưng cũng chưa thể gọi là già, đã yên bề gia thất. Quê tôi bên dòng sông Cầu lơ thơ nước chảy, dòng sông đã đi vào thi ca với những áng văn thơ bất hủ: Bài thơ Thần của Lý Thường Kiệt bên dòng Như Nguyệt tự ngàn xưa …
Nam Quốc Sơn hà nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư…
Tạm dịch là:
Sông núi nước Nam vua Nam
Sách trời định phận đã rõ ràng
Cớ sao bay đến đây xâm phạm
Các ngươi sẽ bị đánh bại tơi bời…
Điều tôi muốn nói với bạn đọc ở đây thật chẳng ai tin, nhưng đó là sự thật, một sự thật đến nao lòng, mà chính tôi người trong cuộc cũng không lý giải nổi. Tôi vẫn luôn đặt câu hỏi tại sao? Tại sao đến ngàn lần mà vẫn vậy, vẫn vậy đến hiển nhiên vì tôi đâu đã biết người ấy ở chốn nào..?
Truyện rằng vào một đêm cuối thu đầu đông, trời không sao, sương giăng mờ mịt; linh tính mách bảo tôi lang thang bên triền sông, rồi tự tìm và ngồi lên một tảng đá cổ, ở phía xa xa có một ngôi miếu đã rêu phong mà không biết người dân đã dựng từ bao giờ…Tôi ngồi bên tảng đá để cảm nhận sự cô đơn hướng về một miền cô tịch xa mờ..Tôi nghe tiếng lao sao của sóng, tiếng thi thào của gió, không gian tĩnh lặng, nhưng lòng tôi không tĩnh lặng nó cồn cào như có một cái gì đó rất sâu xa. Từ tảng đá cổ, nơi tôi ngồi bỗng nóng dần lên, nóng dần lên, tôi  nghe một giọng nói rất mơ hồ xa xăm như hơi thở, như gió thoảng qua tôi: Tôi…Tôi  nhờ anh, tôi… nhờ anh…người ấy nói đến 3 lần. Tôi không còn biết mình đang mơ hay đang nói với ai giữa đời thực bên triền sông này, bởi xung quanh tôi không có ai, chỉ có cỏ cây, sóng nước và sương giăng u tịch buổi đêm về.
-Thưa bác có việc gì vậy ạ?. Tôi hỏi
- Chỉ anh mới giúp được tôi thôi.
- Dạ bác cứ nói đi ạ, nếu gúp được em sẽ hết lòng…
- Cảm ơn anh, nhưng anh phải chấp nhận sự hy sinh..???
- Tôi giật mình ngơ ngác…Định đứng lên…Bác nói sao ạ..
- Anh phải chấp nhận sự hy sinh, phải chia sẻ tình cảm của mình đang có..
- Bác nói sao…Em không hiểu?
- Anh hãy bình tĩnh, lắng nghe điều tôi sắp nói đây..
- Dạ em nghe….
…Tôi biết anh đã tự lâu lắm rồi, từ lúc anh chưa được sinh ra trên cõi đời này..( tôi giật mình..) anh cứ lặng nghe tôi nói…Anh là hoá thân hậu kiếp một người bạn mà tôi ngưỡng mộ, tôi trân trọng từ nhân cách đến con người và đến bây giờ cũng vậy, chỉ có anh mới giúp được người ấy…Người ấy là một cô gái đoan chính nhưng số phận chớ trêu chẳng được vẹn toàn…Người ấy có duyên với anh, rất yêu anh và ngược lại nhưng chẳng thể sống cùng anh, còn tôi,  tôi yêu người ấy lắm lắm nhưng người ấy lại chẳng yêu tôi, Tình yêu tay ba, nhưng tôi vẫn nể phục anh, đời thật oái ăm, trời già thật nghiệt ngã phải không anh?
Bác nói …em  không  hiểu-  Tôi hoang mang..
Anh cứ bình tĩnh lặng nghe tôi nói nốt, bởi chỉ có khoảnh khắc này và chỉ có anh khi xuất hiện trên tảng đá cổ này, thời điểm này …Tôi mới được nói chuyện cùng anh ..
- Dạ..-Tôi bắt đầu tò mò…
- Người con gái mà tôi đang nói với anh đây, đã ở vậy không chịu lấy chồng.
- Ngày ấy cách đây gần một nghìn năm về trước…Cũng bên một dòng sông này vào một buổi chiều sắp cạn, chiến trinh liên miên, bao làng mạc bị đốt cháy, bao trai tráng đã lên đường ra trận. Anh đã cầm cây Hoa cỏ may cuối thu đặt vào lòng bàn tay mềm mại của người ấy và nói “hãy đợi anh về nhé” Người con gái không nói gì chỉ khẽ khàng gục đầu vào bờ vai anh mà thổn thức và  nói nhỏ: “Em sẽ đợi”…Và người ấy đã đợi, đợi mãi, đợi hoài cho đến lúc tuổi xuân qua đi, mái đầu đã điểm bạc, trước khi mất còn thều thào, mắt hoen dòng lệ nói với người thân: “ sao anh vẫn chưa về”…?
Nhưng anh biết không? ..Tuổi thanh niên, tình yêu chưa chín, măc dù chúng ta, cả tôi và anh cũng như người ấy đã có một phần ở trong nhau, người ấy chỉ hẹn anh ra triền sông….Và sau đó lệnh tổng binh, chúng ta ra trận, gươm đao đã nhuốm máu quân thù, quyết chí cùng bảo vệ chiến tuyến bên dòng Như Nguyệt này. Lời thề Hoa cỏ may bên dòng sông cô trinh nữ còn giữ không quên, nhưng tôi và anh, hai người cùng trang lứa, hai người bạn đã mãi mãi ra đi, cho non sông gấm vóc đất Việt trường tồn…
-Vậy em phải giúp thế nào ạ? Thưa bác.
-Tôi chỉ xin anh làm chỗ dựa tinh thần cho người ấy, mách bảo khuyên can, giúp đỡ khi người ấy cần và thật tự nguyện ( bởi đến bây giờ tôi vẫn theo, theo nghĩa tâm linh vẫn giúp và yêu thương người ấy chẳng nguôi ngoai), tôi nhắc lại là: Chỗ dựa tinh thần! anh phải hy sinh, phải san sẻ bởi lời thề ngày xưa bên dòng sông định mệnh…Tôi và anh đều mắc nợ người ấy, mắc nợ một trinh nữ kiêu sa, mắc nợ một đời hoa, mắc nợ cả đường duyên lẫn đường tình…
-          Trời ơi…Em nào đâu biết..
-          Thế mới gọi là đời, nếu ai cũng biết trước thì còn đâu gọi là thế giới muôn màu.
-          Anh có duyên anh phải trả đường duyên..
-          Tôi nợ tình, tôi phải theo nốt đường tình
-          Nhưng người ấy bây giờ ở đâu hả bác? Tôi đã bị cuốn hút bởi câu truyện ly kỳ …
-          Anh đi ngược dòng sông này lên miền sơn cước, đầu nguồn, hoặc xuôi xuông cửa bể phía nam…
-          Trời..Mênh mang quá sao em biết đường tìm?
-          Trái tim sẽ mách bảo anh, người ấy sẽ hiện hữu trong anh
-          Nhưng còn vợ con em bây giờ?
-          Khi nghe được câu truyện này, chị ấy là người tốt, chắc chị ấy cũng sẽ rất cảm động và chia sẻ.. Bởi phụ nữ thường nhân hậu và đầy bao dung mà anh…
-          Thế ra.. Người đang sống với em bây giờ là thế nào hả bác..
-          Cũng là duyên trời cho thôi…Tạm ở đường trần trăm năm dương thế.
-          Em phụ bạc…Sao đành? tôi băn khoăn?
-          Không, không phải anh phụ bạc, mà anh nợ, anh phải trả thôi…
Trách nhiệm tình anh hiện tại với người đang sống, duyên anh phải trả với người xưa…
Tôi nói anh đã hiểu chưa…?
-          Vậy còn người ta? Người ta có chấp nhận sự giúp đỡ gì đó không?
-          Anh yên tâm, từ đời thực rồi anh sẽ  thấy, nghìn năm sau duyên nợ vẫn còn đây….
Tôi tin anh sẽ gặp được người ấy, còn gặp được nhau rồi câu truyện ra sao? tôi hy vọng lần sau anh sẽ kể tôi nghe…(Tiếng nói nhỏ dần, chìm dần rồi mất hẳn trong đêm, tôi thấy một ánh sáng yếu ớt bay về ngôi miếu nọ…)
Gió trao đi, tôi bàng hoàng…Không biết mình mơ hay thực ? Bỗng nghe một tiếng cười rất đôn hậu, như tiếng cười của ông tiên nào đó, chắc ông đã xắp xếp và nghe từ đầu đến cuối câu truyện giữa hai chúng tôi. Một người từ thời cổ xưa, một chiến binh gìn giữ phòng tuyến Sông Như Nguyệt, một người ở thời hiện đại đều vương một chữ TÌNH mà mấy ai tránh khỏi?
…Hơ hơ hờ…Hơ hơ hờ..Đời là vậy..”Hai con đã mắc nợ người ta”.!!!
*Thưa bạn đọc sau tiếng cười, tôi bừng tỉnh về nhà và viết lại ngọn nguồn câu truyện này, là thực? là hư? tuỳ bạn đọc. Cho dù sao đi nữa thì lòng tôi cũng nao nao như dòng sông kia không bao giờ tĩnh lặng…Gió vẫn thổi chênh trao, hình ảnh người con gái bên dòng sông mắt rớm lệ đợi chờ… với lời thề Hoa co may ngày ấy… Bỗng ẩn hiện trong trái tim tôi….
Vâng.. Nếu thật vậy..Rất có thể ngày mai…Ngày mai tôi sẽ đi tìm…..